Chuyện gì rồi cũng sẽ qua

Tác giả:

Ừ! Chuyện gì rồi chẳng sẽ qua. Chỉ là mỗi người có một cách riêng để vượt qua những nỗi đau trong đời…

***

Năm đó, mẹ vừa nhận quyết định nghỉ hưu – chính thức chấm dứt hơn 25 năm dài làm giáo viên tiểu học – mẹ quyết định xuống Sài gòn thăm con gái. Lần đầu tiên sau 8 năm chị bon chen, trọ học và làm việc ở nơi xứ người, cuối cùng mẹ cũng xuống cùng chị.

Chấm dứt chuỗi ngày bơ vơ một mình nơi phòng trọ. Từ khi mẹ xuống, mỗi lần đi làm về đã có cơm ngon canh ngọt đợi chị sẵn sàng. Ăn xong mẹ cũng giành phần rửa bát rồi kể đủ thứ chuyện linh tinh với chị. Nhưng lần nào cũng sẽ quay về chủ đề chính “Con bé này mới lấy chồng, chị A bác kia đã sinh con…”. Chị vừa lảng tránh lời mẹ , vừa tếu táo ôm tấm lưng gầy của mẹ từ đằng sau :

– Con gái ở mãi với mẹ thôi, mẹ nhỉ ?

Mẹ cười xòa

– Thế nhỡ tôi có làm sao, thì ai chăm cô hộ tôi hả?

– ứ ừ !

chuyen-gi-roi-cung-se-qua

Ở với chị được vài hôm, nhân dịp cuối tuần, chị một hai bắt mẹ đi khám bệnh tổng quát. Lấy lý do dạo này người ta lắm bệnh lắm, mẹ già rồi nên phải kiểm tra xem. Mấy mươi năm làm người của mẹ, có bao giờ đi khám bệnh đàng hoàng một lần đâu. Mỗi lần đau ốm, mẹ sợ tốn kém lấn vào tiền học của mấy chị em nên toàn nằm nhà, uống qua quýt vài loại thuốc rồi đợi cơn qua. Bây giờ chị lớn rồi, làm ra tiền, chị muốn chăm sóc mẹ được nhiều hơn. Mà trước mắt sẽ là khám tổng quát. Trước giờ, mỗi lần nằn nì mẹ xuống thành phố thăm khám, mẹ đều bảo nào thì bận dạy học, rồi lại đường xa, say xe… để không đi. “Lần này mẹ chẳng có lý do gì để mà từ chối nữa nhé!” – Cầm số thứ tự trên tay, chị thầm nghĩ.

Bước ra khỏi phòng bác sĩ, chị thơ thẩn như người mất hồn. Đưa mẹ về đến nhà, mẹ vẫn im lặng cúi đầu như người mắc lỗi. Lâu lâu nhìn chị cười hiền lành, làm chị đau đến không thở được. Đêm thành phố tĩnh lặng như hư không, chị hết lăn qua rồi lăn lại, mắt không thể nào ngủ được. Phòng trong, chốc chốc lại nghe tiếng mẹ trở mình rồi thở dài. Trong khoảnh khắc, không gian như đặc quánh lại, bế tắc. Chị còn chưa kịp báo hiếu mẹ, chưa kịp đưa mẹ đi khắp nơi, chưa kịp xây lại cho mẹ căn nhà với mảnh vườn nho nhỏ đầy đủ các loại rau… Cứ mãi suy nghĩ mông lung rồi chị thiếp đi lúc nào không biết.

Nắng sáng chiếu vào mặt làm chị tỉnh giấc. Nắng yên lành soi vào ban công xanh mướt lá, ríu rít tiếng chim yên bình đến lạ. Chị tự bảo rằng hay là mình chỉ nằm mơ. Chạy vội ra bếp, chị thấy mẹ vẫn đang từ tốn nấu bữa sáng, nghe tiếng chị, mẹ quay lại cười “con gái gì mà ngủ nướng thấy ghê, đánh răng rửa mặt lẹ lên đi cô ơi!”.Tất cả cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy. Ngơ ngác đi vào phòng lấy khăn tắm “ừ! Chắc chắn là mơ rồi, giấc mơ gì kinh khiếp!” – chị nghĩ. Nhưng không, tờ giấy kết quả khám bệnh nằm chình ình trên bàn trang điểm kìa. Nó nằm đó, ngạo nghễ và thách thức với chị. Dòng chữ “ung thư bạch cầu giai đoạn cuối” như xói sâu vào lòng chị, cắt một vết rạch dài thật dài.

Như một thói quen chị ào ra ôm lấy lưng mẹ, khóc như chưa bao giờ được khóc. Mẹ xoay người ôm chị vào lòng, vỗ vỗ lên tấm lưng của cô gái 26. Cái tấm lưng ngày nào bé xíu xiu nằm gọn trong vòng tay mẹ giờ đang run lên bần bật không thể nào ngừng.

Thảo luận cho bài: "Chuyện gì rồi cũng sẽ qua"