Có phải tình yêu?

Tác giả:

Nhưng có 1 điều tôi không thể nào biết rõ. Liệu mình có yêu Duy?

***

Tôi quyết định không gặp Duy nữa. Mặc dù mỗi lần đi làm buổi sáng, ngang qua Club bar, đều thấy lòng dồn dập thở, lấm chấm một vết thương rất vô hình. Tôi cắn chặt môi. Nhắm liền mắt. chỉ 5s thôi là đủ để xe chạy vượt quá khỏi cái chỗ ì ầm xô bồ mỗi đêm đó. Nỗi đau 5s. Buổi sáng.

Club bar chưa bao giờ là 1 chỗ hẹn hò lãng mạn. Club bar chỉ toàn rượu và hơi người. Đàn ông đến đó để nói những câu chuyện vô thưởng vô phạt suốt đêm với đám con gái váy ngắn áo dây đứng sau quầy.

Club bar không phải là 1 nơi để những người đổ vào nhau quay trở lại lần thứ 2 sau lần hẹn hò thứ nhất. Tôi và Duy đều hiểu với nhau điều đó.

Nhưng tôi nghĩ, có lẽ Duy chưa bao giờ biết rằng, kể cả cái chi tiết nhỏ nhặt mang tên Club bar ấy cũng đủ khả năng làm tình làm tội tôi đến vậy.

Tôi quyết định không gặp Duy nữa. Dù tôi biết rõ rằng. Chỉ cần đi qua 1 vài nơi mà tôi và Duy đã hít thở cùng nhau ở đó cũng đủ để khiến mình run rẩy. Trà xanh matcha sẽ rất đắng. Sài Gòn sẽ là mảnh đất hoang lạnh lẽo. Và không có bài hát nào của Alicia Keys có đủ sức vỗ về. Nhưng có 1 điều tôi không thể nào biết rõ. Liệu mình có yêu Duy?

beautiful-cute-flowers-girl-photography-sea-Favim.com-74163

Cho đến trước khi 25 tuổi. Tôi chưa bao giờ tự đặt câu hỏi này với bản thân. Những mối tình đến và đi. Mang theo 1 phần trong trẻo, nồng nàn và nhiệt huyết. Những anh A, anh B, anh C với hàng ngàn lời yêu thương ngọt ngào và cử chỉ lãng mạng. Sau 1 giấc ngủ vùi. Có ai còn nhớ được đến ai?

Tôi còn lại gì để yêu Duy?

Trong cơn say. Duy hỏi: “Em có yêu anh không?” Tôi trả lời “Có”. Nhưng vì lúc đó tôi say. Khi tỉnh rượu rồi. Đầu óc choáng váng. Duy không còn nhớ mình đã hỏi gì. Tôi không hiểu rõ mình đã trả lời gì. Kể cả những lúc nụ hôn của Duy còn miên man sau gáy. Tôi vẫn thấy Duy ở 1 nơi thật xa và đang ruồng rẫy tình cảm của tôi 1 cách mãnh liệt.

Tôi nghĩ mình hẹn hò với Duy vì 1 lý do hết sức dịu dàng. Giống như việc bạn đang cô đơn trên 1 con đường dài. Xung quanh bạn phong cảnh rất đẹp. Ai ai cũng miệt mài với niềm vui của riêng mình. Không ai để ý đến bạn. Bạn bắt đầu thấy mệt mỏi. Rồi bạn bắt gặp 1 kẻ đơn độc tương tự đi ở lề bên kia. Bạn đứng lại hỏi: “Có ai ôm tôi không?” Người kia băng qua đường. Ôm lấy bạn.

Vậy đấy. Việc đồng cảm không chủ đích của 2 cá thể trái dấu xa lạ. Vào 1 thời điểm bất kỳ nào trong đời, cũng đủ để tạo ra 1 mối quan hệ. Và rõ ràng chắc chắn rằng, mối quan hệ này cũng không thể nào có chủ đích được. Nhưng vào thời điểm đó. Trong lòng mình. Mà không. Cho đến tận bây giờ. Trong lòng mình. Tôi khao khát được chia sẻ tình cảm của mình cho Duy. Chia đều như trẻ con ngày xưa chia kẹo . Kéo tay Duy ngồi xuống ở vệ đường và bảo: “Này ấy hãy ăn cùng tớ.”

Tình cảm để tôi hẹn hò với Duy. Nó y hệt như thể. Khi nhìn thấy Duy đơn độc, tôi đã vội vã quên mất nỗi cô đơn của chính mình mà tiến đến. Sau cái ôm của người xa lạ. Tôi cứ như người ở trong tư thế sẵn sàng san sẻ tất thảy mọi điều.

Nhưng. Đó là lúc 2 con người còn đi ở 2 lề đường khác nhau. Họ không cần phải e ngại gì. Thậm chí cho đến lúc Duy băng qua đường và ôm tôi vào lòng, cũng không cần ai phải e ngại gì. Chúng tôi mang trong tim mình 2 nỗi cô đơn riêng biệt, không va chạm vào nhau, không xung đột nhau. Lúc đó, không ai phải nghi kị gì.

Thảo luận cho bài: "Có phải tình yêu?"