Cổ tích của lọ lem

Tác giả:

Khi xưa còn bé, những năm tháng tuổi thơ lớn lên với những câu chuyện cổ tích mà bà hay kể. Giờ đây cho dù đã lớn, nhưng hình ảnh những nàng công chúa, những chàng hoàng tử khi xưa luôn gắn liền với những hồi ức chẳng thể nào quên, nơi ấy có những giấc mơ đã cùng ta lớn lên như thế.

***

1. Nhi:

Bạn bè vẫn hay trêu Nhi là mọt sách vì ngoài giờ học thì thời gian của Nhi chủ yếu là lang thang trong những hiệu sách, chọn cho mình một cuốn sách thật hay và an tọa ở một chỗ ngồi quen thuộc. Chẳng biết tự khi nào Cà phê sách đã trở thành một điểm đến thân quen, nơi Nhi có thể tìm một chút bình yên giữa bao ồn ào và vồn vã của Hà Nội, đưa Nhi vào một thế giới khác đi với những nhân vật chưa từng gặp gỡ nhưng ngỡ như một khoảnh khắc nào đó đã đi ngang qua cuộc đời mình.

Lên đại học, giữa một lớp có đến năm chục người đến từ khắp các vùng miền, Nhi không nằm trong số những thiên tài học giỏi được bạn bè ngưỡng mộ cũng chẳng nằm trong top chuyên nghịch ngợm quậy phá tạo tiếng cười cho mọi người. Nhi chỉ là một thành viên với một học lực tầm tầm và một khuôn mặt mà đôi khi lướt qua có lẽ cũng chẳng để lại nhiều ấn tượng. Có những bạn bè mới thấy Nhi khó gần nhưng chỉ khi ở cạnh lũ bạn thân nghịch ngợm Nhi mới thể hiện rõ sự láu lỉnh và hài hước. Cho dù vậy vẫn có những thói quen Nhi chỉ muốn giữ cho riêng mình, như những sáng mùa đông thật sớm, chọn cho mình một chiếc khăn thật đẹp và lang thang khắp các con phố, qua Bờ Hồ phủ bởi những làn sương mờ ảo. Khi ấy Hà Nôi chẳng còn những ồn ào và vồn vã thường ngày, tất cả bỗng trở nên thật yên bình và dễ chịu. Hay những ngày tháng ba mưa phùn được đi dạo dưới những tán cây hoa sưa phủ một màu trắng xóa. Nhi đã vô tình phát hiện ra loài hoa ấy trong một lần đi dạo, nhìn từ xa những bông hoa sưa li ti phủ trắng cành. Hoa chóng nở nhưng cũng thật chóng tàn, có khi chỉ qua một đêm mưa những bông hoa đã phủ trắng cả đường phố nhưng có lẽ cũng vì vẻ đẹp chỉ trong khoảnh khắc ấy mà người ta càng thêm trân trọng vẻ đẹp của nó hơn.

ban-gai-phu-tinh-vov-73691

Mới vào đại học hầu như đứa nào cũng chọn cho mình một câu lạc bộ yêu thích để tham gia, có đứa còn tham gia phỏng vấn mấy câu lạc bộ để lấy thêm kinh nghiệm. Nhi vốn chẳng hợp với những hoạt động ồn ào và sôi nổi nên chỉ đứng ngoài và lắng nghe câu chuyện của các bạn mỗi khi đi phỏng vấn. Nhưng Nhi đã hoàn toàn thay đổi khi được nghe về Ban phát thanh và tuyên truyền trong một buổi học chính trị đầu khóa. Chẳng hiểu sao Nhi lại có ấn tượng mạnh mẽ với gia đình Ban phát thanh đến thế, có lẽ vì Nhi sở thích viết văn và đọc sách khiến Nhi mong muốn gắn bó với vai trò biên tập viên, có lẽ vì Nhi yêu màu áo tím thủy chung của gia đình ấy, hay có lẽ vì hoạt động của Ban vốn không thiên về bề nổi như các Tổ đội khác nhưng lại là nơi bắc cây cầu giao lưu và tình cảm giữa các bạn sinh viên. Lí do thì nhiều lắm nhưng Nhi lại chẳng thể nghĩ rằng cây cầu tình cảm ấy có khi lại viết nên câu chuyện của chính mình.

* * *

Radio số 1: Kí ức mưa

“……..Chẳng phải vô tình em nhớ những cơn mưa. Nơi ấy có một miền kí ức anh đợi em sau giờ tan học, chúng ta hay đi dạo trên những con đường thân quen. Cho dù anh hay trêu em trẻ con khi thích những cơn mưa phùn ướt át nhưng trong kí ức của em luôn đọng lại nụ cười thật hiền của anh dưới cơn mưa. Giờ thì anh đã cách xa đến nửa vòng trái đất, có lẽ ở nơi ấy sẽ chẳng có những cơn mưa phùn. Em vẫn giữ thói quen đi dạo dưới mưa, dù chỉ có một mình nhưng chẳng bao giờ có cảm giác cô đơn. Vì mưa đánh thức trong em những miền kí ức…..về tuổi thơ, về anh, về em….”

Thảo luận cho bài: "Cổ tích của lọ lem"