Cuốn theo chiều gió

Tác giả:

Có lẽ mọi chuyện xảy ra là tại gió. Nếu ngày trước, cơn gió nào không níu chân tôi bên vỉa hè thì tôi đã không bị đôi mắt kia ám ảnh. Gió mang em đến bất ngờ và đưa em đi khỏi cũng thật vội vàng.

***

Chẳng biết gió từ đâu tới và sáng tạo ra bao nhiêu cung bậc của chính mình, chỉ biết mỗi lần gặp lại, tôi thấy gió mang một màu cánh mới. Gió buổi sớm hòa quyện với cái lạnh của sương đêm còn đọng lại trong không khí như giọt nước mắt em rơi trên tay tôi tê buốt. Gió buổi chiều mang ánh nắng dịu nhẹ của ngày tàn ấm áp như nụ cười thoáng qua trên đôi môi chưa biết khóc của em. Gió mùa đông lạnh lùng theo sau làn mưa phùn làm run rẩy đôi vai gầy khi em đứng đợi tôi trên hiên vắng. Gió mùa hạ tinh khôi và nóng bỏng luồn qua mái tóc đen phủ một mùi hương nhẹ khi em lặng nhìn một con thuyền giấy ai thả bên hồ.

Hôm nay, lại một ngày đầy gió và nắng. Gió lại vuốt ve bờ vai và rủ rỉ bên tai tôi như gọi tên em từ một khoảng nào đó trong quá khứ. Nhưng điều khác biệt là tim tôi đã bớt đau rất nhiều khi nghĩ về em. Tôi thả trôi bước chân mình theo chiều gió thổi và dòng chảy của dĩ vãng, và điểm dừng là đây, một nhà sách nhỏ nơi vỉa hè đông người qua lại. Đó cũng là nơi tôi đã gặp em vào một ngày của bốn năm trước, một ngày đầy gió……

“Chiều đi làm về nhớ mua cho mẹ cuốn sách “Người tạo sóng” phần hai con nhé!”

Vậy là sau tin nhắn của mẹ, một tên con trai vốn không hứng thú gì với những trang văn lại phải đi tìm mua một cuốn sách lạ hoắc.

Chiều đến, một buổi chiều mùa hạ với những cơn gió mát lạnh xua tan đi tàn dư oi ả ban trưa còn rớt lại, làm dịu hơn cái thành phố ồn ào và vồn vã. Tôi dừng xe sát lề đường trước một nhà sách mang tên Giang Anh. Toan đi vào nhưng cơn gió mát và dễ chịu đã níu chân tôi lại. Một phút sau, có cô gái trẻ đi xe đạp tiến tới và dừng lại bên vỉa hè cách tôi chừng chục bước chân. Cô gái dựng xe và ngồi xuống, đưa bàn tay bé nhỏ quay quay bàn đạp. Chiếc xe bị tuột xích. Tôi lại gần và ngỏ lời:

– Tôi có thể giúp gì được không?

Cô gái trẻ ngẩng mặt nhìn tôi, đôi mắt đen láy ẩn sau cặp kính trắng, đó là đôi mắt của một người không ưa đùa cợt, đôi mắt ấy xua tan mọi ý nghĩ không tốt tự nhiên nảy ra trong đầu tôi.

– Cảm ơn anh! – Cô gái trả lời. – Tôi có thể tự làm được.

49163837_47f32db2_a111

Tôi thoáng ngỡ ngàng và có chút bất ngờ trước câu trả lời nhận được. Ra đứng cạnh chiếc Lead của mình, tôi chăm chú nhìn con người bé nhỏ ấy loay hoay với chiếc xe đạp, mái tóc buộc đuôi gà nghiêng nghiêng theo chiều gió, vương trên khuôn mặt đáng yêu nhưng đầy nghiêm khắc, một cá tính mạnh mẽ và độc lập không thể nào nhầm lẫn. Nhưng có lẽ sửa xe không phải là việc dành cho những cô gái. Một lần nữa tôi lại gần, nhưng khác lần đầu, tôi ngồi xuống cạnh cô gái nhỏ mà không cần hỏi một câu. Cô gái trẻ giật mình, “Ơ” một tiếng đủ to để tôi nghe thấy, rồi đứng dậy thật nhanh và tránh sang bên cho tôi làm việc. Khi xong xuôi đâu đấy, tôi đứng dậy, phủi tay. Cô gái trẻ nhìn tôi, ánh mắt có gì đó rất khó tả, như bối rối, như cảm động hay đại loại là một thứ tình cảm ngốc xít thường thấy của con gái. Cô đan hai tay vào nhau và cuối cùng cũng chịu nói một câu cảm ơn theo đúng ý tôi. Mỉm cười chào cô gái trẻ, tôi quay ra phía xe mình rồi đi vào nhà sách. Muốn ngoái lại nhìn cô gái trẻ kia nhưng ngại ngần, thứ cảm xúc lần đầu tôi nhận thấy.

Thảo luận cho bài: "Cuốn theo chiều gió"