Đã từng tìm thấy nhau…

Tác giả:

Là vì chúng mình đã từng tìm thấy nhau…

***

“Những tấm thiệp thật đẹp, những lời chúc thật ấm áp. Mùa đông lạnh nhưng không lạnh, nắng đông yếu ớt nhưng đủ làm ấm trái tim của ai đó. Mở trái tim ra nhé, để biết rằng giữa mùa đông vấn thấy mình ấm áp. Giang rộng cánh tay đón lấy gió ấm và hãy luôn cười thật tươi…”

Nhẹ nhàng gấp tấm thiệp lại, tôi thẫn thờ nhìn ra phía cửa sổ, nơi có tòa nhà đang xây dựng và vài tia nắng len lỏi yếu ớt chiếu qua lớp cát đá. Cũng đã lâu lắm rồi, từ cái ngày mà lần đầu tiên hai đứa bắt đầu đi chung với nhau …

da-tung-tim-thay-nhau

Đăng là một chàng trai đặc biệt. Cậu ấy khác hẳn với mọi người. Dáng người cao gầy, cặp mắt kiếng luôn ngự trị và mái tóc rối không thể lẫn được với ai khác.

“Này, cho tớ mượn cái bút”

“Ê, xích qua tí coi”

“Đền cho cậu…”

Món quà đầu tiên tôi nhận được từ Đăng, đó là một bịch toàn kẹo là kẹo. Tôi nhớ rõ lắm. Có kẹo sữa, kẹo táo, kẹo cam và một cây kẹo mút vị dâu. Tôi đã chia kẹo cho các bạn trong lớp. Nhưng kẹo mút vị dâu ấy, tôi đã giữ lại cho mình. Lúc ấy, tôi lờ mờ nhận ra tình cảm của cậu ấy dành cho tôi có khác hơn một chút.

Đăng và tôi học cùng lớp, ngồi cạnh nhau. Đi học thêm cũng là cùng một nơi, và cũng là ngồi cạnh nhau. Chúng tôi thân thiết với nhau hơn từ dạo đó. Mỗi sáng, tôi chạy xe đạp đi học. Đăng sẽ đạp xe chở tôi về nhà, cậu ấy còn để tôi ngồi lên yên sau và dắt cả tôi cùng xe đạp lên dốc. Nghĩ lại lúc ấy, mình thật trẻ con, chẳng nghĩ gì đến cậu ấy cả. Trời nắng nóng, hẳn sẽ mệt lắm. Nhưng khi nhớ lại cảm giác khi đi bên cạnh nhau, ánh mắt cả hai đã cùng long lanh sáng như thế nào, tôi bất giác mỉm cười.

o0o

Một ngày hè giữa tháng sáu, khi các nhà rục rịch đi chơi xa để kịp lớp học hè cho con cái, thì tôi và Đăng đã bắt đầu những buổi học đầu tiên. Và cậu ấy nói với tôi rằng: “Tớ muốn nói với cậu một câu sáu chữ”.

Chúng tôi chính thức quen nhau từ dạo đó. Dù tôi vẫn thường phủ nhận khi tụi bạn hỏi chuyện, hay chọc ghẹo. Ngày ấy, cô giáo chủ nhiệm dọa sẽ méc với phụ huynh nếu như tôi không đạt học sinh giỏi. Có lẽ, vì tôi quá nhút nhát nên lúc nào cũng phủ nhận tình cảm của chính mình, và vô tình làm tổn thương cậu ấy.

o0o

Năm cuối cấp, chúng tôi vẫn duy trì mối quan hệ tốt đẹp ấy. Mỗi dịp lễ hay sinh nhật, món quà Đăng hay tặng tôi, đó chính là kẹo mút gắn trên những bông hoa giả mà cậu ấy gọi là “hoa kẹo”. Tôi biết, Đăng vốn không khéo tay, cậu ấy cũng không có nhiều kiên nhẫn với những thứ đồ handmade. Thế nhưng ngoài làm cho tôi những bó “hoa kẹo”, cậu ấy còn cố gắng xếp chín bông hoa hồng màu trắng, xếp vào hộp tặng cho tôi nhân ngày 20/10.

Khoảng thời gian sau đó, tất cả lại lịch kịch gác những mối quan tâm khác lại và chuẩn bị cho kì thi đại học. Có lẽ, tôi cũng quá bận rộn để nhận ra khoảng cách giữa hai đứa, khi Đăng ngày càng học giỏi hơn và trở nên nổi bật trong lớp hơn.

o0o

Người ta nói người trong cuộc có linh cảm rõ nhất, nhưng lại không thể thông suốt như người ngoài cuộc. Cũng phải.

Sau Tết, tôi cảm nhận được rằng, dường như mình và Đăng đang dần xa nhau như ngày và đêm. Có nhiều lúc tôi hỏi cậu ấy “Tại sao thời gian của chúng ta không bao giờ giao nhau?”, cậu ấy không nói, tôi cũng chỉ cười, cố gắng chấp nhận sự thật đó.

Thảo luận cho bài: "Đã từng tìm thấy nhau…"