Đại dương bay lên

Tác giả:

Người ta bảo những đôi yêu nhau đi cùng nhau dưới mưa thì tình yêu ấy sẽ kéo dài mãi mãi. Tôi tin là vậy…

***

Biển và anh

Vài câu thơ trong truyện ngắn của Bùi Cẩm Linh:

“Khi cân thăng bằng một ngày kia chới với

Trái tim tôi mất phương hướng giữa trời

Khi tâm hồn tôi lạc lõng đôi nơi

Đó là lúc tôi tin, một ngày kia người sẽ tới…”

dai-duong-bay-len

Tôi – Một Thiên Bình làm mọi thứ theo lý trí, một cô gái lớn lên ở cô nhi viện. Suốt mười chín năm qua, tôi luôn giới hạn đôi chân mình bước đến hạnh phúc, bởi lẽ nó là thứ quá xa vời kể từ khi tôi sinh ra. Hằng ngày tôi vẫn hay ra biển, nếu tôi không tìm được tiếng nói chung với thế giới này thì có thể biển sẽ hiểu lòng tôi. Người ta thường bảo trái tim Thiên Bình là gió, gió đến rồi đi, gió đặt chân ở bất kì đâu gió muốn, vô định và không thể nắm bắt. Người ta bảo Thiên Bình là chòm sao hoàn hảo, nhưng có lẽ tôi là một ánh sao thượng đế vô tình quên-thắp-sáng, có thể vì thế mà cha mẹ đã chối bỏ tôi chăng? Tôi không căm hờn, cũng không oán trách, tôi tin một cô gái cần sự mạnh mẽ để sinh tồn, bạn không thể chống chọi lại cơn bão của cuộc đời nếu như bạn yếu đuối. Tuổi thơ tôi không được hoàn hảo như bao người trên thế giới này, nhưng tôi may mắn vì vẫn có được những yêu thương từ những “người mẹ” ở cô nhi viện, họ thật sự rất tốt với tôi, cuộc đời thật lạ, người thì chối bỏ con của mình, người thì lại đi thương yêu con của người khác. Trong đó có một người luôn chăm sóc, che chở cho tôi từ tấm bé, mẹ An, tôi gọi bà là mẹ với tất cả sự kính trọng và yêu thương, dù không phải mẹ ruột nhưng bà đã cho tôi rất nhiều hơn hai từ “gia đình”. Ai cũng bảo tôi không kiêu sa nhưng mang một nét đẹp thật hiền của gió. Vài cậu thích tôi từ thời cấp ba, tình cảm chóng vánh thôi, bởi chưa ai níu giữ được trái tim của gió cả. Thứ Thiên Bình không bao giờ từ bỏ là sự kiêu hãnh mà, tôi là ai, có là sao, vẫn sống và cố làm được những gì như người khác vẫn làm thôi. Tôi thường đứng trước biển, lắng nghe từng thanh âm của sóng, cảm nhận như cuộc đời mình rộng bao la. Và tất nhiên không thể giấu những lúc tôi như muốn gào thét lên, cảm thấy bất lực hay vô vọng với một vài thứ tôi có, bạn biết đấy, mặt biển dẫu lặng im nhưng luôn chứa những đợt sóng ngầm.

Kể từ khi đậu đại học, suốt một năm nay tôi chật vật vừa học vừa dạy thêm. Trong cái khoảng thời gian đầy chênh vênh, mới mẻ ấy, tôi đã gặp anh, chàng trai có cái cười nheo mắt đầy lạ lẫm của nắng. Ấn tượng đầu tiên của tôi về anh không nhiều, anh là một sinh viên tình nguyện tôi gặp lần đầu ở buổi lễ kỉ niệm thành lập cô nhi viện. Anh trầm lắng như mặt biển buổi bình minh còn phủ lớp sương mờ, chỉ có nụ cười trên môi là không bao giờ tắt. Dù hai tháng trời qua đi nhưng tôi và anh vẫn chưa một lần bắt chuyện. Có thể là đoàn tình nguyện quá đông, hoặc anh ngại, hoặc tôi là một Thiên Bình sống nội tâm và khó mở lời. Nhưng đến một ngày tôi nghe mưa lất phất ngoài hiên, những đợt mưa tháng bảy kéo về ào ạt và dai dẳng, anh đứng dưới mái tôn đưa tay nghịch những hạt mưa rơi xuống, vô tư cười. Không biết tôi đã dừng lại bao nhiêu giây để ngắm anh, chỉ biết tim tôi đã thổn thức từ đó, bình yên và nhẹ dịu, anh làm cán cân trong tôi thăng bằng. Có lẽ là một chút gì đó cảm nắng bắt đầu, đẹp như nụ cười của anh.

Thảo luận cho bài: "Đại dương bay lên"