Dám yêu, dám nói

Tác giả:

Sau những đắn đo, sau những suy nghĩ, sau nhiều ngày nhớ nhung về một khuôn mặt, đặc biệt là nụ cười, sau nhiều lần nói chuyện cùng nhau và tha thiết cái cảm giác an yên khi ở bên anh Vy lại lần nữa dồn hết sức bình sinh nói ra cái điều chất chứa trong lòng. 3 năm rồi tình huống ấy lại tái diễn. Vy không hiểu sao mình lại mở lời được như thế nữa. Đáng lẽ một lần như vậy đã quá đủ, và đáng lẽ con gái thì không nên thế.

***

Hôm nay tròn 1 năm yêu nhau. Vy thay đổi đồng loạt ảnh avatar và cover lúc chiều mới chụp cùng anh dưới sắc bằng lăng tím. Một năm, không dài nhưng cũng đủ để xác nhận một điều gì đó và đảm bảo rằng Vy thoát hẳn ra khỏi cái nổi ám ảnh về một thứ mơ hồ đã hằn sâu trong tim. Dù gì, tất cả những thứ Vy đã làm không bao giờ Vy hối hận. Nhưng Vy không chắc rằng người khác ra sao!

co-phai-vi-em-khong-dang-hien-2

“Mày thích tao không!”

“Mày thích tao à?”

“Tao hỏi nghiêm túc, mày thích tao không?”

“Uh..”

“Thật không?”

“Thật!!!”

Vy múa may quay cuồng trên sân thượng lúc gần 12h đêm. Cảm tưởng như vừa trèo lên được đỉnh Phan-xi-păng, vui mừng lắm. Tất cả can đảm được vét sạch ra cho cái tin nhắn ấy. Cứ sợ rằng rồi nó sẽ bóp nát hy vọng và trái tim Vy. Nhưng mà, lúc này lâng lâng quá! Cuộc đời Vy không nghĩ là có ngày sẽ màu hồng thế này.

Đến lớp Vy không dám nhìn hắn. Tuy không nhìn, nhưng vẫn thường xuyên “giả vô tình” lướt qua góc lớp! Cảm giác này thật chẳng hay ho tẹo nào! Nhưng Vy không kiểm soát được bản thân, lâu lâu lại cứ “vô tình” vậy! Đêm qua hắn đã đồng ý nên sáng nay càng hồi hộp hơn. Cũng chẳng có gì, mà sao Vy hồi hộp thế. Nó không như cả tháng trời nay cứ khắc khoải nghĩ về hắn, vui khi ở gần và nhớ khi ở xa. Cái cảm giác này, có lẽ thích thú hơn, tò mò và thú vị hơn! Chứ cái kia nó làm mình khổ não lắm.

Suốt ngày Vy cứ mơ màng, lãng đãng với mọi thứ xung quanh. Lúc nào cũng tủm tỉm và mọi thứ trong mắt Vy sao đều yêu, đều thương, đều xinh xẻo đến lạ! Không là lúc đang học, thì điện thoại Vy đều đều có thông báo tin nhắn. Hai đứa chuyện trò qua về bao nhiêu là thứ. Rồi Vy lại lâng lâng….

Không biết cái này có gọi là yêu không! Nếu là yêu, thì đây là tình yêu đầu đời của Vy. Mà người ta thường bảo, tình yêu đầu đẹp nhưng buồn. Vy không biết nữa

**********

“Em thích anh đó, giờ anh tính sao?”

“Em vui tính thật đó”

“Mà nếu em thích anh thì anh có thích em không?”

“Anh có gì mà em thích chứ!”

“Anh chỉ cần trả lời là có hay không thôi!”

“Có!!!”

“Okie anh! Xong”

………….

Sau những đắn đo, sau những suy nghĩ, sau nhiều ngày nhớ nhung về một khuôn mặt, đặc biệt là nụ cười, sau nhiều lần nói chuyện cùng nhau và tha thiết cái cảm giác an yên khi ở bên anh Vy lại lần nữa dồn hết sức bình sinh nói ra cái điều chất chứa trong lòng. 3 năm rồi tình huống ấy lại tái diễn. Vy không hiểu sao mình lại mở lời được như thế nữa. Đáng lẽ một lần như vậy đã quá đủ, và đáng lẽ con gái thì không nên thế. Nhưng, Vy vốn là đứa thích là nói thích và luôn sống cùng với cảm xúc thật của mình. Vy vẫn cho rằng, điều ngày xưa mình làm chẳng có gì là sai. Dù rằng, một thời gian dài đã ám ảnh Vy nhiều…

Thảo luận cho bài: "Dám yêu, dám nói"