Danuble một dòng quyến luyến

Tác giả:

Hải thấy khuôn mặt trẻ thơ của Hân tuy già dặn hơn nhưng vẫn còn nét phụng phịu thuở nào. Cái thuở hai đứa Việt Nam lúp xúp vác cái ba-lô to kềnh sau lưng bước chân vào giảng đường Đại học Cologne ở Đức. Mang tiếng học thạc sĩ mà cả hai trông như con nít chưa qua tuổi vị thành niên.

***

“Mau lên! Trời ơi làm gì chậm rù như bà già vậy, tàu chạy bây giờ!”. Hải đâm sầm vào những hành khách cuối cùng đang cố leo lên tàu, Hân ôm ba-lô lúp xúp đuổi theo.

Khi cả hai kịp té nhào vào toa tàu và cánh cửa tự động vừa khép lại, Hải ôm chầm lấy Hân vui mừng reo lên: “Kịp rồi! Hú hồn!”. Cô đang còn thở dốc, lồm cồm bò dậy lảo đảo tìm chỗ ngồi. “Đừng có lợi dụng “dê” người ta! Toa bao nhiêu? Ghế số mấy?”. Hải liếc xéo bạn đồng hành, làu bàu: “Làm như ngon lắm! Xí, gái già!”.

anh-và-em

Hân nửa nằm nửa ngồi thiêm thiếp dựa đầu vào vai Hải gà gật. Cô mệt quá sức sau mấy ngày hội thảo liên miên, mất ngủ do lệch múi giờ, lại còn cái lạnh cắt da của một mùa đông như muốn ăn tươi nuốt sống người ta nữa. Hải đang chăm chú đọc sách, loại tiểu thuyết giải trí rẻ tiền đọc trên tàu xe. Anh thỉnh thoảng bật lên cười hích hích làm vai rung lên, mái đầu Hân rung theo lóc xóc: “Yên coi! – Hân bực – Đã khó ngủ rồi còn quậy nữa!”.

Hải bỏ sách xuống liếc nhìn vẻ mệt mỏi của cô ngao ngán ra mặt: “Một thời oanh liệt nay còn đâu? Sao già khụ đến nông nỗi này!”. Hân có vẻ ngượng. Cô ngồi thẳng người lên sửa lại tóc tai và áo xống.

Được vài phút cô chịu hết xiết đành dựa đầu vào thành ghế tiếp tục gà gật. Hải thấy khuôn mặt trẻ thơ của Hân tuy già dặn hơn nhưng vẫn còn nét phụng phịu thuở nào. Cái thuở hai đứa Việt Nam lúp xúp vác cái ba-lô to kềnh sau lưng bước chân vào giảng đường Đại học Cologne ở Đức. Mang tiếng học thạc sĩ mà cả hai trông như con nít chưa qua tuổi vị thành niên.

Một lần, Hân tủi thân mình bé nhỏ quá, Hải phải quát lên: “Thì mình là chó kiểng quý phái, ham gì giống berger to xác dữ dằn?”. Hân làu bàu: “Tự nhiên ví mình là chó!” nhưng từ đó cô không thèm mặc cảm nữa. Cả hai lao vào học như thể trên đời này không còn thú vui nào hơn. Một người đến từ miền Trung sỏi đá, một kẻ xuất thân Sài Gòn phồn hoa. “Vậy mà kỳ! – Hải đùa – Mắc gì thân như đã gặp nhau từ ba kiếp trước!”.

1-43

Chợt tiếng Hân ngáy nhè nhẹ vang lên. Trong toa tàu ấm áp, có vài hành khách lịch sự nhưng lạnh lùng. Họ nói tiếng Đức, có thể là người Đức cũng có thể là người Áo. Thật khác cái không khí vui nhộn và thân thiện trên những chuyến tàu đêm sang Thụy Sĩ dạo nào.

Lần đó, Hân cũng thiêm thiếp ngủ rồi đột ngột ngáy tô tô làm những hành khách đi chung nhìn hai người tủm tỉm. Hải đá chân vào cô đánh thức nhưng cô vẫn hồn nhiên say giấc nồng.

Giờ Hân đã là giám đốc văn phòng đại diện của một tập đoàn Đức ở Sài Gòn, chỉ có Hải là ở lại, “Ai biểu Hải cam lòng làm “chó kiểng” trong cộng đồng berger to lớn!?”. Hân đã trách anh khi cô về nước một mình. Hải thích làm việc ở môi trường châu Âu. Anh lý giải. Nhưng cả hai đều hiểu. Lý do chính không nằm ở đây.

Khoảng sáu giờ sáng, một tốp hải quan lên tàu kiểm tra hộ chiếu làm mọi người choàng tỉnh khỏi giấc ngủ vốn cũng rất chập chờn. Có vẻ đã lấy lại sức, Hân không thèm ngủ nữa, cô kể đủ thứ chuyện tiếu lâm trên đời với Hải. Hai người chụm đầu cười hí hí hồn nhiên làm những hành khách chung toa phải ganh tị. Trời dần sáng để lộ khung cảnh bên ngoài đang phủ tuyết trắng xóa.

Thảo luận cho bài: "Danuble một dòng quyến luyến"