Dẫu có thế nào em vẫn yêu anh

Tác giả:

Cô tra chìa khóa vào ổ nhưng quái lạ, sao lại không mở được nhỉ? Cô bực tức bỏ đống đồ xuống, dùng hai tay ấn mạnh một cái thì phát hiện cửa không khóa. Chợt cô toát mồ hôi lạnh, có kẻ đột nhập vào phòng cô. Nhưng để làm gì chứ?

Lấy hết can đảm, cô co chân đá mạnh và hét lớn: “Ai ở trong đó?” Cánh cửa bật mở, Long ngóc đầu dậy.

Trong giây phút đó, thế giới như đảo lộn.

***

Hoàng Linh vừa bước vào quán Gió Bắc thì trời đổ mưa tầm tã.

Cô thấy mình may mắn vì trễ một tí nữa thôi, cô đã ướt sũng như chuột lột, nếu thế chắc cô hủy buổi hẹn này mà về luôn quá. Thật ra, ngay lúc nhận được lời đề nghị, cô đã không muốn tới nhưng vì mẹ cô cứ nói mãi cô mới đành nhắm mắt đưa chân đồng ý đại cho xong chuyện. Và giờ, cô có mặt tại đây, sớm nửa tiếng.

dau-co-the-nao-em-van-yeu-anh-1

Cô khẽ co rúm người, máy lạnh bật hơi to thì phải, không chút do dự, cô bước lên lầu và ngồi vào một chỗ như đã định từ trước, đó là nơi nhìn thẳng ra hồ Con Rùa. Người phục vụ hỏi cô cần dùng gì, cô chỉ khẽ cười và nói đang đợi bạn, sẽ gọi sau.

Cô ngồi đó, khoanh tay trước ngực, qua khe cửa, cô chăm chú quan sát những cánh hoa ti gôn bé xíu, đỏ rực đang run rẩy trong gió, chúng tinh khiết và mong manh quá – Cô thầm nghĩ. Một bản nhạc tiếng anh từ thập niên 80 với giai điệu ngọt ngào vang lên lấp đầy không gian trống vắng của buổi chiều mưa ảm đạm. Cô thấy mình như phiêu diêu theo những giai điệu vừa gần gũi lại vừa xa vắng ấy…

Đã nhiều lần cô ngồi đây, nghe những bản nhạc như thế, nhìn ngắm khung cảnh này và cũng nghĩ về con người ấy. Duy chỉ có một điều đã đổi khác, người cô đang đợi bây giờ không phải là anh mà là một người hoàn toàn xa lạ. Chớp mắt một cái, cảnh cũ còn đây mà người xưa bỗng không thấy đâu nữa. Cô cười cay đắng.

Tiếng chuông điện thoại níu cô về thực tại.

– Alo. Em đến chưa?

– Em đến rồi. Anh đang ở đâu?

– À, anh đến trễ một tí, mưa to quá, em đợi anh nhé!

– Dạ. Em ngồi trên lầu, bàn cạnh cửa sổ nhé!

Mười phút sau, người cô đang đợi xuất hiện trước cửa. Nhìn từ trên cao cô nhận ra ngay, không phải vì cô đã từng gặp anh hoặc quen anh mà là vì cô đã biết mặt anh từ trước thông qua một tấm hình mà người dì đưa cho mẹ cô xem. Nói thẳng ra là cô đang đến để coi mắt, thật buồn cười phải không?

dau-co-the-nao-em-van-yeu-anh

Cô có thừa nhan sắc, có thừa học thức cũng đâu phải dạng kén chọn chưa từng yêu ai hoặc không ai yêu nổi mà giờ đây, cô lại gặp gỡ một con người xa lạ để đặt chuyện yêu đương sòng phẳng như chuyện kí kết hợp đồng trong công ty vậy. Cô không trông chờ gì nhiều vào cuộc gặp gỡ này và cũng không nghĩ mình có thể lại yêu ai đó sau những tổn thương đã trải qua…

– Em là Hoàng Linh đúng không?

– Vâng là em, anh là Huy Hùng?

Anh mỉm cười thay cho cái gật đầu.

– Rất vui được gặp anh.

– Vâng, tôi cũng vậy.

Huy Hùng ngồi vào chỗ đối diện với cô, anh rõ là vừa xuyên qua một cơn mưa rất dữ dội để đến đây. Cô cười với anh hay đơn giản chỉ là nhe răng cho có vì không biết sẽ nói tiếp chuyện gì. Anh thì khác, xem ra anh rất hứng thú với buổi gặp mặt này, anh nói rất nhiều và cũng kể rất nhiều.

Thảo luận cho bài: "Dẫu có thế nào em vẫn yêu anh"