Đêm Mona Lisa

Tác giả:

Người đàn bà tôi lỡ gặp trong đêm
Tuyệt như nàng Mona Lisa tôi đã gặp
Nàng bổ dưỡng hơn rất nhiều thịt nạc

Tôi “ba rọi” trong tiếng hỏi lời chào
Trên tóc nàng tôi đậu một con sâu
Sớm đập cánh rồi bay đi như bướm

Nàng hàm tiếu như hoa quỳnh nở muộn
Tự nhiên hương nên tôi hữu xạ nhìn
Rồi lặng lẽ làm bài thơ ăn trộm
Cũng nhờ trời, tôi có chút thông minh

**

Đêm dắt nàng chạy ra khỏi bức tranh
Bật công tắc hồn tôi đang cúp điện
Nàng dặn tôi đừng liếc ngang dòm lén
Đặt đồng tử tôi đến chỗ cần nhìn

Tôi ngắm dại khờ một cõi nhân sinh
Thú và người mong manh như sợi chỉ
Tôi không biết gầm tôi không biết hí
Vậy thì tôi đích thực giống con người
Con người ấy nói một câu có lý:
Em, em, em và chỉ có em thôi

**

Đêm bỗng vỡ òa ánh sáng trên môi
Người đàn bà trở nên không có tuổi
Nàng hát một bài đầy thức ăn cho tim tôi bớt đói
Nàng ca một trích điệu Bôhêmiêng cho tôi lấy thăng bằng

Nàng bay như chim không sợ cánh rừng

Ngỗ nghịch hát trên đồi tôi đầy sỏi

Nàng tự vệ bằng kinh nghiệm của bà cố, bà sơ, bà ngoại
Rằng con quạ nó kêu là nam đáo nữ phòng
Trước thứ vũ khí vô cùng lợi hại
Tôi đã đầu hàng rồi nhích lại gần hơn

**

Đến bây giờ môi mới thật là son
Đỏ như lửa người đàn ông thần thoại
Đỏ như máu bộ tuần hoàn đang chảy
Đỏ như em con rắn của Chúa Trời
Đỏ như tôi: trái cấm nuốt chưa trôi

Trần trụi nhảy xuống trần gian gieo giống
Em sinh đẻ một đêm ngàn giấc mộng
Tôi nằm mơ đấm ngực tiếc xuân thì
Chỉ ao ước tóc râu dài như võng

Ru em nằm quên Cung Oán ngâm thi

**

Tôi giao hết cho nàng bao đó tuổi
Như bao đó xu chẳng đáng là gì
Ôi đêm lạ tuổi tôi thành giấy bạc
Em hãy xài cho tôi chết mau đi!

Thảo luận cho bài: "Đêm Mona Lisa"