Đêm Trong Căn Nhà Hoang

Tác giả:

Truyện kể rằng , nhà này có quái trong nhà và hằng ngày nó hiện ra, hiện ra rồi nó phá và con ma này là con ma quái , đôi mắt như đèn pha , lưỡi hay thè ra , gương mắt trắng xoá, tóc tai loà xoà" …
Có một chàng trai nọ không bao giờ tin vào chuyện ma quỷ.Khi có ai hỏi anh ta về vấn đề này anh ta chỉ cười xòa và nói: -Tôi thì chẳng bao giờ tin vào chuyện ma quỷ cả. Thế nhưng khi về đến nhà anh ta vẫn đem chuyện này hỏi mẹ của mình.Mặc dù gia đình của anh ta theo đạo Thiên Chúa Giáo nhưng mẹ anh ta vẫn tin vào ma quỷ. -Trên đời này có ma chứ con.Con không thấy vẫn có người đem con đến nhờ Cha làm lễ đấy sao. Mấy đứa bé đó đều bị quỷ nhập đấy con a.Người dân gian vẫn thường gọi là ma nhập đấỵCó người rất muốn đuoc gặp ma nhưng cả đời họ vẫn không bao giờ gặp được. Anh ta nói: -Ngay cả con cũng thế mẹ ạ. Con chẳng bao giờ tin vào ma quỷ cả. Con cũng muốn gặp mặt nó một lần để xem thử ma ra làm sao mà ai cũng phai sợ cả . Thế rồi năm tháng qua đi. Từ một chàng sinh viên y khoa anh ta đã trở thành một vị bác sĩ tài giỏi và được điều đi công tác ở một thị xã nhỏ.Trên chuyến xe đò đến thị xã đó anh ta cứ nơm nớp lo sợ không biết chỗ lạ nước lạ cái có thể tìm được một chỗ ở ổn định để sau này có thể mở phòng mạch tư hay không? Rất may lúc đó có một người đàn bà ngồi bên cạnh đã mách nước cho anh ta. -Cậu mới ở xa dọn tới phải không? Dạ, phải ạ. Tôi đang phân vân không biết có tìm được chỗ thuê một căn nhà nhỏ không? -À tôi có quen biết một người.Bà ta đang cần người thuê căn nhà của bà ấỵ Căn nhà ấy rất đầy đủ tiện nghi mà giá lại phải chăng.Nếu cậu thích tôi sẽ giới thiệu cậu đến chỗ ấỵ Thế rồi cuối cùng anh ta cũng có một chỗ nương thân.Lúc mở cánh cửa nhà ra anh ta rất ngạc nhiên vì trong nhà đầy bụi bặm và mạng nhên giăng đầy nhưng anh ta cũng rất hài lòng vì như lời người đàn bà trên cùng chuyến xe đò đã giới thiệu với anh đó là căn nhà rất đầy đủ tiện nghi,anh cũng không cần phaỉ sắm sửa thêm gì cả.Ngoài ra anh còn tìm thấy một cái rương đen ở góc nhà mà theo anh là anh có thể dùng làm tủ đựng sách hoặc mai này khi đã mở phòng mạch tư anh có thể dùng nó với việc đưng thuốc.Lúc quay đầu ra ngoài, anh rất ngạc nhien về thái độ lạ lùng của những người dân ở đây.Họ tò mò nhìn về phía anh với ánh mắt soi mói và sợ hãi xen lẫn lạ lùng. -Thật kì lạ chẳng lẽ dân ở đây chưa bao giờ thấy người Sài Gòn hay sao? Nghĩ xong anh với tay đóng lại tất cả mọi cánh cửa để tránh ánh mắt xoi mói của họ và bắt tay vào công việc dọn dẹp lại căn nhà. Khi mọi việc đã đâu vào đấy anh ta mở toang tất cả mọi cánh cửa và vô cùng ngạc nhien khi thấy cũng còn rất nhiều người tụ tập trước căn nhà của mình chỉ trỏ và xì xầm với nhau về điều gì đó.Bỗng lúc đó một người đàn bà đã tiến về phía anh và cất tiếng hỏi: -Cậu ở xa mới tới à? Dạ phải nhưng tôi rất lấy làm lạ là tại sao mọi nguoi ở đây lại tò mò về tôi thế. -Thế trước khi cậu thuê căn nhà này không ai nói cho cậu nghe về nó à – người đàn bà hỏi với vẻ mặt sợ sệt. -À…….không thế có chuyện gì không. Người đàn bà hoảng hốt bật lùi: -À ..không..không có gì cảThoi toi phai về rồi chúc cậu ngủ ngon. Anh rất sửng sốt trước thái độ lạ lùng của nguoi đàn bà no.Nhưng khi anh vừa quay gót định bước vào nhà thì có một cô gái đã tiến về phía anh. -Chào anh. -Chào cộMời cô vào nhà nói chuyện -À em đứng ngoài này được rồị -Thôi mời cô vào nhà tiếp chuyện.Nếu không ngày mai những người nhiều chuyện ở đây lại đồn ầm lên.À mà xin cô cho biết quí danh. Đạ em tên Thanh Tâm. -Nhìn mặt cô trẻ quá hả.Gương mặt lại thanh tú chẳng hay nam nay cô bao nhiêu tuổi rồị? Dạ em chỉ mới mười chín tuổi thôị -À…tôi không hiểu tại sao mấy người dân ở đây lại tò mò về tôi thế chẳng lẽ họ chưa bao giờ thay người Sài Gòn saỏ? -Họ không phai tò mò về anh đâụMà thấy lạ là sao anh lại dám ở trong căn nhà này đấy mà. -Hmmmm căn nhà này có sao đâụ -Căn nhà này có ma anh ạ -Hahaha tôi không tin vào chuyện ma quỷ đâu cô ạ -Em chỉ nhắc chừng cho anh biết thế thôi.Can nhà này bị bỏ hoang 2 năm 8 tháng rồị -Sao cô nhớ rõ thế? -Ở đây ai cũng biết căn nhà này bỏ hoang hơn hai năm rồi anh ạ 
-Thì ra là thế – anh ta chắt lưỡi -Thôi đã đến giờ em phải về rồi có gì em sẽ quay lại thăm anh sau. Anh ta đứng dậy tiễn cô gái ra cửa và đợi đến khi bóng cô gái chỉ còn là một cái chấm nhỏ anh ta mới quay vào nhà.Lúc đó troi đã bắt đầu tối và những nguoi hàng xóm tò mò cũng đã bắt đầu tản ra và ai về nhà nấy.Anh định bụng sẽ viết một lá thư gởi về báo cho mẹ mình biết là anh ta đã có mot noi ở ổn định rồi.Nghĩ sao làm dzậy.Anh lấy giấy bút ra và bắt đầu nắn nót ngày…tháng…năm.Nhưng khi vừa viết được mấy hàng thì anh có cảm giác như là có ai đang theo dõi mình ở phía sau.Anh ta quay phắt lại nhưng không thấy gì.Anh ta lại tiếp tục viết nhưng vừa viết được mấy dòng thì cảm giác có một luồng hơi lạnh ở phía sau gáy.Anh ta quay lai một lần nữa nhưng vẫn chẳng thấy gì.Anh ta bắt đầu nghi ngờ những gì mà Thanh Tâm đã nói với anh hôm naỵ" Căn nhà này có ma anh ạ" .Nhưng anh ta lại tự trấn an mình, -Làm gì có chuyên ma quỷ mình chỉ nghĩ vẩn vơ.Nói đoạn anh ta lại tiêp tục viết.Nhưng lai đuoc vài dòng anh ta nghe thấy có tiếng động phát ra ở góc nhà như tiếng ai đang dùng tay cào vào một vật gì đó.Anh ta đảo mắt nhìn và vô cùng sợ hãi khi thấy một bàn tay trắng thò ra từ chiếc rương đen.Cánh tay ấy như đang cố mở nắp rương.Quá sợ hãi anh ta đưa tay lên dụi mắt bốn năm lần nhưng khi mở mắt ra sự việc hoàn toàn biến mất.Anh ta nghĩ :" Có lẽ hôm nay dọn dẹp quá mệt mỏi nên đâm ra hoa mắt chăng?" Bỗng một cơn gió thổi tung cánh cửa sổ và một con mèo đen đã nhảy vụt qua cánh cửa sổ.Con mèo đen đó đã kêu gào ngoài hien rất to giống như tiếng trẻ con khóc.Anh ta quyết định đi nghỉ cho lại sức rồi ngày mai sẽ viết tiếp lá thư.Nhưng khi vưa đặt lưng nằm xuống anh lại nghe tiếng động ngoài nhà khách anh ta vội bước ra xem và nguoi cứ như muốn quỵ xuống khi anh ta lại thấy một bàn tay trắng thò ra từ chiếc rương trong khi nắp rương đã đuoc khóa chặt.Anh ta bước tới dùnh het sức can đảm đẩy chiếc rương ra ngoài sân định bụng sẽ đem đi bỏ vào ngày mai.Xong đau đó anh ta khóa cửa lai nhưng khi vừa nằm xuống thì nghe tiếng cửa mở to gió thổi ào ào.Anh ta ngồi bật dậy chạy ra ngoài xem thử có chuyện gì thì thật la kinh sơ…..chiếc rương đen không ai đẩy vô lại mà lại nằm ngay giữa nhà.Vô cùng kinh hãi anh ta đã mạnh dạn cầm chiếc đèn cầy le lói từ từ tiến lại gần chiếc rương.Dùng hêt sức anh nạy ổ khóa và bật tung nắp rương.Từ đáy rương một luông hơi lạnh bốc lên làm tắt phụt chiếc đèn cầy(candle).Anh ta vội vàng đóng lại nắp rương chiếc đen` cầy sáng lại.Anh ta chưa kịp hoàn hồn thì đã vội tìm một vài cây nhang để khấn vái.Nhưng tìm hoài mà trong nhà không lấy một cây nhang nào cả.Bất chợt anh ta ngước nhìn lên đầu tủ và thấy có một cái lư hương ở đó.Anh ta vội bắc ghế nhìn lên hi vọng có thể tìm thấy một cây nhang ở đó.Nhung thay vì tìm ra một cây nhang anh ta lại thấy một khung hình bị lật úp ở trên đầu tủ.Quá tò mò anh ta đưa tay lấy tấm hình và phủi đi một lớp bụi dày đặc bám trên tấm hình.Khi vừa nhìn xong tấm hình anh ta đã té xuống khỏi chiếc ghê.Người trong hình không ai khác hơn là….cô gái anh mới gặp hồi chiềụ Lê Thanh Tâm(1950-1969). Cô gái hưởng dương vừa đúng 19 tuổi.Anh ta mơ hồ nhận ra sực viêc.Có lẽ cô gái đã bị ai giết chết rồi đem bỏ xác trong cái rương này sau đó đã khóa chặt nắp rương nhưng lúc đó cô gái lại chưa chết nên khi tỉnh dậy đã cố vùng vẫy mở nắp rương nhưng không đuoc cuối cùng đã chết ngạt ở trong rương. Anh ta đã bước lại chiếc rương và nói: -Cô Thanh Tâm!Tôi biết cô chết oan và không ai biết rõ sự thật về cái chết của cô nên tối hôm nay cô về là muốn tôi tìm ra manh mối.Nay tôi nghĩ tôi đã hiểu hết sự việc mong cô ở nơi suối vàng hãy yên nghỉ. Tôi hứa tôi sẽ tìm ra hung thủ đã giết cô để rửa oan cho cộ Nói xong anh ta vái ba vái và suốt đêm đó cô gái mang tên Thanh Tâm đã không về nữa. Ngay sáng hôm sau anh ta đã dọn đi mà những người ở gần đó không hề hay biết. 

Thảo luận cho bài: "Đêm Trong Căn Nhà Hoang"