Đi về phía biển

Tác giả:

Tặng Khoa. Con sóng lớn ngoài biển khơi.

Em không cần một vị trí có thể gọi tên trong lòng anh như bạn gái hoặc người yêu. Nó tầm thường và nhanh nhạt phai lắm. Em chỉ cần anh nhớ tới em. Yêu nhau một phút cũng được, miễn là 60 giây đó mình yêu nhau chân thành. Em đã rất chân thành với anh, nên mong anh cũng như vậy. Quay về với cô ấy đi. Em ổn, Khoa à.

***

di-ve-phia-bien

Đèn cao áp.

Tôi ra khỏi trường quay khi đường phố đã lên đèn, mắt vẫn cứ hoa lên vì khối đèn chiếu sáng hoat động hết công suất ban nãy. Công việc quan trọng nhất ngày hôm nay đã xong khiến tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng cảm giác ấy vội bay đi mất khi tôi lướt tay trên màn hình cảm ứng điện thoại của mình. Gần 10 tin nhắn và hàng chục cuộc gọi nhỡ từ Thư. Nội dung chính: Anh đang làm gì và tại sao em gọi không được? Tôi mệt mỏi vì những chuỗi tin nhắn đang dần trở nên quen thuộc này, chỉ còn sức type vài chữ: “Nãy giờ anh ở trong trường quay. Điện thoại sắp hết pin rồi. Tý về anh gọi cho nhé.”

Tôi lái xe về nhà trên đại lộ vắng vẻ và sáng đèn. Lại một ngày làm việc mệt nhoài. Sếp nhắn tin: “Làm tốt lắm, chàng trai.” Tôi mỉm cười nhẹ. Tất cả mọi lỗ lực của tôi từ trước đến nay không nhằm mục đích nào khác hơn ngoài thành công. Tôi tự hỏi, có phải cuộc đời này sẽ hoàn toàn trọn vẹn nếu ta có một công việc để làm, một ai đó để yêu, và một gia đình để nương tựa? Tôi đã có một công việc với mức lương hấp dẫn, một người yêu xinh đẹp và ngoan, một gia đình khuyết nhưng hạnh phúc với bà mẹ khó tính cùng cậu em trai đang tuổi mới lớn. Tôi còn mong đòi hỏi gì hơn? Nhưng đôi khi, tôi vẫn cảm thấy lạc lõng và cô đơn. Giữa những buổi tiệc sang trọng, những thời khắc chờ đợi ký hợp đồng, đôi mắt mệt mỏi của tôi vẫn phải cố gắng tỏa ra nguồn sáng kiêu hãnh sau lớp kính cận dày. Chân dung người trẻ thành công không phải dễ dàng mà có. Cho nên, giữ được nó cũng rất khó. Tôi chỉ ước có ai đó hiểu được rằng, thời gian qua tôi đã cố gắng quá nhiều đến mức tôi không còn cảm nhận được mệt mỏi là gì nữa. Chỉ tới giờ tan tầm, bánh xe lăn bon bon trên đường nhựa rộng rãi, tôi mới cảm thấy toàn thân rã rời.

Về nhà. Sau khi tắm rửa, ăn cơm, tôi leo lên giường và online. Còn hàng tá việc cần giải quyết qua email. Tôi vừa làm việc vừa chat với Thư. Em mới đổi avatar. Vẫn xinh đẹp và dịu dàng như bình thường. Em trách tôi sao chat chậm thế. Tôi giãi bày tình hình bận rộn của công việc. Hàng loạt những icon giận hờn hiện ra. Tuy nhiên, không khó để tôi xoa dịu em. Chỉ cần một vài lời hứa hẹn và ngọt ngào, em yên lặng để tôi hoàn thành nốt việc.

Tôi kiểm tra lại công việc tuần qua và nhăn mặt khi nhận thấy chương trình talkshow bên công ty đối tác lại giao file trễ. Việc này sẽ ảnh hưởng đến việc lên sóng định kỳ của kênh truyền hình chúng tôi. “Có bao giờ mà thấy bên họ giao file đúng hẹn đâu”. Liếc qua list yahoo, tôi thoáng thấy nick của An – cô bé hiện là biên tập bên công ty đối tác – sáng đèn. Tôi Buzz, lần đầu tiên.

– Hi em. Tôi là Khoa bên đài đây. Cho anh hỏi là tập 10 xong chưa em? Bên tôi vẫn chưa nhận được file. – Tôi điềm đạm và lịch sự. Đây là lần đầu tiên chúng tôi chat với nhau sau một thời gian dài add nick.

Thảo luận cho bài: "Đi về phía biển"