Đi về phía mặt trời

Tác giả:

Anh hiểu rất rõ hư ảo của internet và mơ hồ của cảm tình trên mạng. Tuy nhiên lúc này, anh lại vô cùng muốn gặp cô.

***

Vincent Van Gogh

Gặp gỡ, 2009

Vincent là mặt trời. Màu vàng của mặt trời là sắc màu sáng trong rất đơn thuần, cũng rất xinh đẹp. Mãnh liệt mà cô độc. Rực rỡ mà tàn lụi. Nỗi cô đơn của sinh mệnh là ngọn lửa tinh thần bỏng rát nhất chúng ta tự đốt mình. Khoảnh khắc tuổi trẻ

46041731

Đặt dấu chấm hết, anh nhấn nút đăng bài lên blog cá nhân. Anh rất thích Van Gogh. Ông có đôi mắt của một đứa trẻ ngây thơ nhưng lại có bàn tay của một người lớn cô độc. Những đường nét thô ráp ngẫu hứng không cấu tứ cầu kỳ. Những sắc thái vội vàng khắc khoải. Thiên nhiên tinh khôi giam mình trong tĩnh vật lặng lẽ, xúc cảm linh hồn cuồn cuộn bị bó chặt bởi bệnh tật đớn đau và sự lẻ loi. Hỗn loạn vì không thể giãi bày. Bất lực trong giới hạn của cô đơn.

Bàn tay tài hoa điên cuồng phác lên tuyệt vọng.

Anh luôn viết về Van Gogh với suy nghĩ như vậy mỗi lần tâm trạng trống rỗng. Cảm hứng đi kèm thường là một cốc cà phê, một bao thuốc và một bóng tối dịu dàng. Một mình đối diện với thinh lặng.

Lúc kim đồng hồ chỉ hai giờ đêm, anh quyết định đi pha thêm một ly cà phê nữa. Mất ngủ làm cơ thể kiệt sức tựa như đang lặn sâu xuống đáy đại dương khi oxi cạn dần. Người ta nói thiếu không khí khiến con người sinh ra ảo giác. Hôm nay anh bỗng muốn thử.

Đổ nước lạnh vào ngăn riêng của máy pha rồi đổ bột cà phê vào phễu, cắm điện, vặn nút điều chỉnh cho hơi đậm. Trong lúc chờ đợi anh lại quay về trước màn hình máy tính. Nhàm chán f5, blog bỗng thông báo một bình luận mới.

Chào anh. Em (là một cô gái xinh đẹp) rất thích cách anh viết về Van Gogh. Liệu anh có vui lòng cho em một cơ hội liên lạc không? Em muốn nói chuyện với anh nhiều hơn. Rất mong hồi âm của anh. Hướng Dương.

Những dòng chữ trong dấu mở ngoặc làm anh đột ngột bật cười. Chợt nhớ có lần từng viết trong một blog rằng bản thân là kẻ chỉ thích những điều xinh đẹp. Có vẻ cô gái đã đọc nó. Thoáng chốc, anh thấy hứng thú với cô. Hướng Dương là một cái tên rất thu hút. Quay trở ra với tách cà phê mới nghi ngút khói, anh quyết định gõ nick yahoo gửi cho cô.

Hướng Dương Điệu luân vũ, 19

Mãi đến gần ba giờ khi anh chuẩn bị thoát ra, cô gái mới xuất hiện. Nick cô là huongduong1888, hình đại diện cũng là hình một bông hoa hướng dương vàng rực giữa vòm trời xanh nhạt. Anh đốt tiếp điếu thuốc thứ tư trong đêm, thờ ơ chờ đợi cô mở đầu.

Hướng Dương: Xin chào, em là Hướng Dương. Anh: Chào cô gái xinh đẹp, anh là Vincent. Hướng Dương: Van Gogh 2009? Anh: Là Vincent 2009. Hướng Dương: Anh chưa ngủ à? Anh: Đang chờ em xuất hiện. Hướng Dương: Haha. Chính xác là chờ màu vàng của anh. Anh: Màu vàng của anh đã xuất hiện từ năm 1888. Hướng Dương: Là màu vàng của Vincent 1853 nếu em nhớ không nhầm. Bây giờ anh chỉ có Hướng Dương 2009 thôi.

Hai tâm hồn trên thế giới ảo va chạm, bắt đầu đơn giản như vậy.

Khác với những gì anh nghĩ, trò chuyện cùng Hướng Dương rất tự nhiên và dễ dàng. Cô hầu như hiểu hết mọi ý anh muốn diễn đạt, kể cả ẩn dụ. Một cô gái đáng yêu và thông minh. Đôi lúc anh có cảm giác không thể khống chế được bàn phím. Những con chữ rượt đuổi trong sự trầm mặc của màn đêm sâu thẳm, xô vào nhau rồi tản mác lặng lẽ như một điệu luân vũ nhịp nhàng. Xung quanh hiện thực chỉ còn tiếng gõ lách cách và tiếng cười vô thức. Không thanh âm dư thừa.

Thảo luận cho bài: "Đi về phía mặt trời"