Điều hối tiếc: Cơn bão nghiêng đêm…

Tác giả:

Trái tim em nguội lạnh không phải vì hết yêu anh mà là cảm giác của một người bệnh nhưng không được chữa đúng thuốc nên cứ thế kiệt quệ.

Anh à!

Ngày mai, em là cô dâu đấy. Nhưng… người đàn ông đi bên cạnh cuộc đời em lại không phải là anh mà là một người khác. Nghe có vẻ kỳ lạ anh nhỉ? Chúng ta từng mơ, hay nói đúng hơn, em từng mơ là một cô dâu thật đẹp và người sánh bước đi bên cạnh cuộc đời em là anh thế nhưng mọi thứ đã phải gác lại…

Em còn nhớ, ngày em gặp anh, một người đàn ông lặng lẽ, trong giữa đám đông hôm đó. Ban đầu em không thích anh, bởi tính cách của hai ta quá khác biệt. Em ồn ào, anh lặng lẽ. Em bốc đồng, anh trầm lắng… Em đã từng nghĩ, anh là một thế giới khác biệt với em và cũng không hề có bất cứ ý định nào với anh. Thế nhưng rồi, như một cơ duyên cứ nhen nhóm và một ngày nọ, anh nhắn tin làm quen, tiếp đó là những cuộc điện thoại thâu đêm. Ngày anh tỏ tình với em, em còn nhớ như in, chẳng phải là những lời có cánh, đơn giản chỉ là một cái siết tay thật mạnh. Em cũng chỉ đáp lại anh bằng một cái siết tay như thế. Vậy mà thành yêu anh nhỉ?

Điều hối tiếc: Cơn bão nghiêng đêm… - ảnh 1

Em không giận anh, không trách anh, chỉ tiếc cơ duyên của hai đứa mình đến đó (Ảnh: Internet)

Những ngày tháng hạnh phúc của chúng ta cũng từ đó, có đủ cung bậc – yêu, thương, giận hờn. Em bắt đầu biết thế nào là cảm giác của việc thương một người xa lạ, thương hơn chính bản thân mình. Và cũng biết thế nào là đau nhói mỗi khi hai đứa giận nhau. Yêu nhau được 3 năm, em nói: ‘Anh, mình làm đám cưới’. Khi ấy, anh chỉ ậm ờ: ‘Anh, hiện chưa có gì? Thôi từ từ để anh tính’. Em chờ anh thêm 1 năm nữa. Rồi em lại lấy hết can đảm mà nói:

‘Anh à, con bé Nhung gần nhà em, nhỏ hơn em 2 tuổi mà làm đám cưới rồi đấy anh?’.

Nghe là vậy, anh thừa hiểu tất cả nhưng anh cũng chỉ nói gọn lỏn: ‘Vậy hả. Cưới gì mà sớm thế?’.

’25 tuổi rồi mà sớm gì anh. Em cũng 27 tuổi rồi đấy’.

Và sau đó là một chuỗi im lặng cùng tiếng thở dài. Tiếng thở dài của cả anh, em và cả gia đình hai bên. Chúng ta cứ bất lực trước những thực tế của cuộc đời. Em cứ đi tìm đủ thứ lý do để lý giải việc vì sao chúng ta không cưới? Tìm hoài vẫn chẳng có lý do ngoài chuyện anh không yêu em nhiều như em đã yêu anh. Rồi em mệt mỏi lúc nào không hay. Em buông tay anh cũng nhẹ tênh như cái ngày mà chúng ta bắt đầu nắm tay. Anh không tin vào điều đó. Anh cứ tưởng, chỉ là em giận hờn vu vơ.

Anh cũng không xoắn xít xin lỗi hay làm bất cứ việc gì để níu em lại. Chỉ là một sự hững hờ. Không cuộc điện thoại, không tin nhắn. Khi đó, em – cái đứa đã quá mệt mỏi – cũng chẳng có bất cứ lý do nào để bào chữa cho tình cảm của anh. Và thế là chúng ta buông tay thật. Một tháng sau. Anh vội vã, hoảng hốt khi không thấy em liên lạc. Lúc này, có lẽ anh mới tin là em đã không còn đứng yên ở chỗ đó để đợi anh. Và anh làm đủ mọi cách để níu kéo. Anh nhờ gia đình can thiệp, nhờ bạn bè khuyên nhủ…

Đến lúc này thì trái tim em đã nguội lạnh. Nguội lạnh không phải vì đã hết yêu anh mà chỉ là cái cảm giác của một người bệnh nhưng không được chữa đúng thuốc nên cứ thế mà kiệt quệ. Em đã từng nói với anh, tình yêu cũng như một cái cây. Muốn nó xanh tốt, thì cả hai cùng phải chăm bón. Yêu là cả cho và nhận. Em không giận anh, không trách anh, chỉ tiếc cơ duyên của hai đứa mình đến đó. Thôi thì, chúc anh luôn vui nhé! Hãy tin là luôn có một đứa đi bên cạnh cuộc đời anh, chỉ là đứng nhìn từ xa thôi. Hạnh phúc, anh nhé!

Thảo luận cho bài: "Điều hối tiếc: Cơn bão nghiêng đêm…"