Định mệnh không thuộc về nhau

Tác giả:

Định mệnh, anh và cô không thuộc về nhau.

***

12 giờ 2 phút, điện thoại reo, cô choàng tỉnh dậy, vẫn mắt nhắm mắt mở bấm trả lời.

– Alo ạ!

– Em đang làm gì đấy? Ngủ à?

– Không, em chưa ngủ. Anh ăn chưa?

– Chưa, gọi điện cho em rủ đi ăn đây!

– Vâng, đợi em lát nhé!

Cô vội vàng ra khỏi giường. 5 phút sau đã có mặt tại cổng trường nơi anh đứng đợi. Đã hai tuần nay cô không được gặp anh rồi, cô mà không nhanh thì anh lại thay đổi mất. Đã hai tuần nay, cô nhớ anh vô cùng nhưng cô đâu dám làm phiền anh vì anh bận và vì cô biết với anh, cô đứng ở một thứ “n” nào đó chứ đâu phải là thứ nhất hay thứ hai… và cô chấp nhận điều đó không đòi hỏi, không ghen tị…

dinh-menh-khong-thuoc-ve-nhau

– Sao em ăn ít thế?

Anh hỏi mà không nhìn cô. Cô cười nhí nhảnh, còn nói gì được nữa? Cô ăn rồi mà làm sao ăn được nữa. Cô chỉ muốn được gặp anh thôi. Cô mà nói là ăn rồi thì anh sẽ cho cô ở nhà mất và rồi lại hai tuần nữa, khéo khi là lâu hơn nữa cô mới được gặp anh, cô phải tranh thủ chứ.

Anh ngồi ăn một mạch, cô ngồi nhìn anh, trông anh không gầy đi nhưng có vẻ mệt mỏi hơn. Giá như cô có thể giúp gì được cho anh, cô có thể làm tất cả để anh không phải mệt mỏi, cô không làm gì để anh phải suy nghĩ. Nhưng cô chẳng giúp gì được anh cả, cô vẫn còn là sinh viên và ngành cô học thì khác xa với ngành mà anh làm! Cô chỉ biết lặng lẽ đi bên anh, hy vọng làm anh được vui.

Cô chuẩn bị bao nhiêu là chuyện để kể với anh. Nào là ở ký túc, phòng cô tí nữa thì bị lên “uống nước” với ban quản lý, nào là đi thực tập… những chuyện mà anh rất hay hỏi và cô nghĩ sẽ làm anh bớt căng thẳng phần nào.

Nhưng anh không nói chuyện với cô, cũng không hỏi chuyện gì cả. Ăn xong, anh lại chở cô về trường. Có lẽ anh đang có việc phải suy nghĩ, cô nghĩ vậy. Cô buồn man mác, cô thật vô dụng, chẳng giúp gì được anh cả.

20 phút sau, cô lại có mặt ở phòng… Cô cứ mải miết chạy theo những cuộc gặp chóng vánh như vậy mà không mảy may suy nghĩ gì cả. Mỗi lần gặp anh, lại thấy anh mệt mỏi thì cô chẳng thể nghĩ được gì nữa, chẳng dám đòi hỏi cũng chẳng dám nói gì cả, chỉ ngoan ngoãn làm theo ý anh, miễn làm sao thấy anh cười. Có lúc nằm nghĩ, nước mắt cô chảy ra. Cô buồn lắm chứ, cô cũng là con người, cũng cần tình cảm, cũng biết vui chơi, biết suy nghĩ chứ…

Cô vẫn đang là sinh viên, vẫn đang tuổi yêu, đang mộng mơ. Sao bạn bè cô cũng có người yêu nhưng đâu có phải kiểu “ông ngâu bà ngâu” thời hiện đại thế này. Sao chúng nó lúc nào cũng có người yêu bên cạnh còn cô thì không. Để gặp được anh thì phải đợi anh có hứng, khi gặp được rồi thì phải xem nét mặt anh mà nói chuyện…

Nhưng mỗi khi nghe điện thoại, anh nói gặp là cô không thể nghĩ được gì khác nữa, vội vàng đi ngay vì chỉ cần nhìn thấy anh thôi, chỉ cần nghe giọng nói của anh thôi là cô đã cảm thấy mãn nguyện rồi. Lúc đó, tất cả mọi buồn đau chẳng là gì cả, như cả một trời bình yên đang hiện hữu trước mắt vậy.

Anh thì vẫn luôn vậy, vẫn cái vẻ ngoài lạnh lùng và mệt mỏi, vẫn cái giọng nói trầm ấm không bao giờ nói to… Còn cô cũng vẫn là cô. Trong cô, anh luôn đứng ở vị trí quan trọng, vẫn có thể gặp anh bất cứ lúc nào anh muốn và muốn gặp anh bất cứ khi nào.

Thảo luận cho bài: "Định mệnh không thuộc về nhau"