Đó có phải là…yêu?

Tác giả:

Đừng nói chia tay vì đã bao giờ nói yêu, hãy cứ lặng yên khi tôi nói tôi yêu người….hãy cứ đi về nơi xa đó, nhưng đừng đi quá xa vời, để tôi được dõi theo người…Hãy cứ rong chơi suốt cuộc đời này, chỉ cần đến bên tôi vào những tháng năm cuối đời…

***

Kết thúc con đường ngoằn ngoèo với hai hàng cây xanh mát bên đường, lác đác điểm xuyết mấy khóm hoa dại màu tím, màu trắng, nó thích hoa dại, loại hoa mọc lung tung, không ai chăm sóc, chẳng ai nâng niu như những bông hoa rực rỡ khác được cắm trang trọng trong cửa tiệm, để người ta lựa chọn rồi mang về, rồi mang đi tặng nhau, rực rỡ đấy, nhưng không hợp với nó…Mải ngắm nghía miên man đến trường lúc nào không rõ, cánh cửa màu xanh kéo ra hết cỡ nhưng bên ngoài vẫn tồn đọng số học sinh đang cố chen vào..

Chẳng là hôm nay là ngày tựu trường, lên cấp 3 rồi, đây là ngày đầu tiên nó đến trường một mình mà không có bố mẹ đưa đón. Hít một hơi thật dài, thở ra từ từ, nó đọc báo người ta nói làm như thế sẽ bình tĩnh hơn, tạo một phong thái tự tin, ngẩng cao đầu (mà sau này có người nói là trông vênh vênh) để xếp hàng chờ len qua cái cánh cổng nhó bé kia…

raining1kw4

Mò mẫm mãi cũng đến được lớp, căn phòng cấp 4 sâu hun hút, thấy lác đác vài nhóm túm tụm ở đó, nó khẽ quan sát và thầm nghĩ, bạn cùng lớp đây, chính thức từ bây giờ họ sẽ là những người bạn của mình. Có vài người nhoẻn cười với nó, có những ánh mắt nhìn không biểu lộ cảm xúc, chẳng sao cả, ngoắc miệng cười rồi phóng vào lớp, chọn ngay cái bàn thứ 4 từ trên xuống, vứt cặp vào đó như chiếm chỗ rồi ra hành làng bắt chuyện với vài người để làm quen. Nó là thế dễ quen, dễ nhớ, dễ hòa đồng…

Nguyễn Đức Anh … 4

………

Hà Thanh Tâm …. 9

……..

Lớp bắt đầu nhốn nháo, xôn xao, ầm ĩ bàn tán, đa số đều hướng ánh mắt về nó, thầy giáo cũng dừng lại, đẩy cái kính cận lên và nhìn xuống, rồi lại đọc tiếp, nó vẫn ngồi im như thể chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả, nhưng trong bụng thì mừng muốn chết mừng đến nỗi cảm giác như có hàng ngàn sinh vật lạ đang nhảy múa ăn mừng ấy chứ.

Chẳng là cái môn tiếng anh là môn khoai nhất đối với cả lớp, ở cái thị trấn nhỏ miền núi này nó cứ dở giàu dở ngèo, nửa ồn ào nữa tĩnh lặng, nên đa số học sinh phải đến cấp 3 mới được vỡ lòng môn tiếng anh, còn nó thì may được bập bẹ học 2 năm ở cấp 2 rồi, nên vài cái cơ bản thì với nó chẳng là gì, nghiễm nhiên nó giỏi nhất lớp cái môn này, kết quả bài kiểm tra đầu năm cho thấy là như thế.

Sáng hôm sau đến lớp, thấy có cái cặp lạ lạ đặt cạnh chỗ nó, ngay vị trí của Huyền, rõ ràng là không phải cặp của cô bạn nhút nhát này, mà thôi chẳng có thời gian để ý , ngoài kia mấy đứa í ới gọi nó đi ăn vặt ngoài cổng trường, vút đi luôn.

Vào lớp cái cặp là ấy đã có chủ, một cậu con trai, không lạ vì nổi tiếng nghịch ngợm ngồi bàn cuối rồi, nhìn thấy nó, chàng ta nhăn nhở cười:

– Cho mình ngồi đây với nhé, dưới kia chúng nó nghịch chẳng học được.

– Á à, ngồi đấy nhìn bài cho tiện đúng không, tao đẻ ra mi mà Nô – cái Hằng chanh chua đệm lời luôn, cả lớp cười ầm ĩ, Nô ta có vẻ chẳng quan tâm, vẫn hếch mặt lên cười tỉnh bơ, liếc xuống bàn cuối thấy Huyền đã ngoan ngoãn ngồi đó, có lẽ đã bị Nô ” làm luật” trước rồi, nó thấy hơi thương cô bạn ấy, cơ mà hiền lành quá, chắc lại bị bắt nạt rồi.

Thảo luận cho bài: "Đó có phải là…yêu?"