Đôi mắt ấy buồn lắm

Tác giả:

Em biết em chẳng bao giờ thuộc về anh, dẫu cho tình yêu đầu của mình em nồng nhiệt trao hết cho anh. Bởi anh còn đó một gia đình…

***

Những cơn gió nhẹ buổi sáng đưa từng chiếc lá vàng bay xào xạc dưới chân em, con đường chỉ toàn một màu vàng của lá. Sao hôm nay lá rụng nhiều thế? Nó khiến những bước chân em thật nhẹ, khẽ khàng. Ở bến xe đó, chẳng có người nào đến tiễn em, cũng chẳng có những bàn tay vẫy, cũng chả có những cái nhìn tiễn biệt. Em phải về chốn cũ của mình thôi, ở đó không có anh, không có tình yêu nồng nàn như ngọn lửa em dành cho anh, ở đó chỉ có cho em sự bình yên, với em như vậy là đủ.

Có lẽ giờ này cây huynh đệ trước cửa phòng em đang nở những màu vàng buồn bã. Cây huynh đệ đó anh nhớ không?Chính anh đã cất công chạy xe ra cửa hàng cây cảnh mua cho em chậu cây huynh đệ có những nụ vàng chúm chím. Anh hồn nhiên:

– Có chậu cây cảnh trước nhà rất hay, ít ra em có thể ngắm chúng để đỡ nhớ anh.

Ừ, đúng là những cánh hoa vàng xinh đẹp đó khiến em nguôi ngoai nỗi nhớ anh, khi từng cánh hoa rụng lả tả xuống chiếc bàn học em đặt gần bên cửa sổ.

trithucsong.com-ngant20121022144452248-18

Sáng nay, em biết anh sẽ đến phòng trọ của em như một thói quen. Thói quen đó cũng giống như việc người ta ăn sáng. Chắc chắn anh sẽ bực tức, anh sẽ giận dữ, anh sẽ chạy ngược xuôi quanh phố xá để tìm cho bằng được em khi anh nhìn thấy tấm biển:” Cho thuê phòng trọ ” mà sáng nay bà chủ nhà vừa treo vào đó.

Dãy trọ đó chỉ là nơi để cho những người lao động nghèo có thu nhập thấp và trung bình như em ghé chân, mỗi người đều có cho mình một chốn riêng tư. Mở cửa ra gặp nhau cũng chỉ nở một nụ cười xã giao, vậy là em yên tâm khi chẳng ai có thể cho anh biết em đã rời khỏi đây từ đêm qua.

Anh đã từng nói, dẫu bước chân em có đi đến đâu, anh cũng có thể tìm đến. Bởi thành phố của chúng mình nhỏ bé lắm, chỉ loanh quanh mấy quán cà phê quen thuộc, mấy chiếc ghế đá mát mẻ người ta đặt sẵn trong công viên cho khách bộ hành dừng chân là hết nơi chốn hẹn hò. Thảng khi mình đi xem phim trong rạp, mình tránh cái ồn ào của phố xá tìm đến ngọn núi cao ngất trời, ở đó có ngôi chùa nằm trong núi mà chúng mình đã từng cầu nguyện, xin quẻ cầu duyên. Chỉ vọn vẹn từng dấu chân qua, kỷ niệm nằm sâu trong ký ức của em chỉ nhỏ bé vậy thôi. Anh lang thang qua bao ngã tư đèn xanh đèn đỏ là đã thấy được cái dáng mảnh mai của em đang lững thững trên con đường quen thuộc- Anh bảo vậy. Chẳng bao giờ anh để lạc mất em đâu.

Đêm hôm trước, anh đã ngạc nhiên đến mức nào khi em đòi chúng mình ra chiếc ghế đá ở công viên ngồi hóng gió. Chiếc ghế đá ở dưới ngọn đèn đường vàng vọt, anh ngồi đó ôm em, bóng của anh đổ dài cả một đoạn đường vắng. Chung quanh chỉ còn mùi lá cỏ và mùi thuốc lá nồng nàn của anh. Em khóc, lạ chưa? Bờ vai anh thấm đẫm những dòng nước mắt của em, mãi chẳng khô được vì em cứ khóc ngất. Anh hoảng hốt:

-Nguyệt, em sao vậy Nguyệt, em ốm hả?

Em chẳng trả lời anh, bởi đêm nay chỉ có em biết được những vòng ôm này ngày mai rồi sẽ mất. Ngày mai là em đã đi rồi đó, em đi trong thầm lặng, chẳng cho anh biết đâu. Em sẽ trả lại cho anh cuộc sống riêng, cuộc sống ở đó anh có một người vợ xinh đẹp, một gia đình giàu có. Em ôm anh thủ thỉ:

Thảo luận cho bài: "Đôi mắt ấy buồn lắm"