Đợi người khi mùa hoa gạo nở

Tác giả:

Người ta nói bác tôi “điên vì tình”.

43-5dfe1

Sáng nào cũng vậy, tôi thường nhờ âm thanh chói tai quen thuộc ấy đánh thức như một thứ chuông báo thức miễn phí. Khó chịu, nhưng dần dà cũng quen.

– Khà khà..a..a… Bèo dạt mây..ư… trôi, trốn xa xôi, anh ơi…em vẫn đợi vẫn chờ… Hà hàaa…

Ghé đầu qua khe cửa he hé, vẫn thân hình nhỏ bé đến tội đưa chén rượu lên mũi, hít hà một hơi rồi dốc cạn không để lại giọt nào. Uống cạn chén rượu, bác liêu xiêu đứng dậy, đưa bàn tay gầy guộc, đen đúa và chai sạn lên, khuôn mặt cố nặn ra một thứ gọi là cười

– Chào!

Bố tôi xua xua tay

– Thôi chị về đi cho tôi còn bán hàng.

Bác quay đi, hướng về căn nhà nhỏ xiêu vẹo đang hiện dần trong ánh sáng ban mai, vừa đi vừa hát. Vẫn câu hát quen thuộc, vẫn điệu cười ha hả đánh thức cả làng.

Bố tôi nhìn mẹ chép miệng, mẹ chỉ thở dài rồi quay lại với nồi bánh cuốn đang bốc hơi nghi ngút.

Bác là bác họ hàng xa của tôi, từ khi biết nhận thức mọi thứ xung quanh, tôi đã thấy người ta gọi bác bằng cái biệt hiệu không mấy thiện cảm “điên”.

Phải, bác tôi là người không bình thường, không bình thường đến tội nghiệp.

Có những người xem thường bác, chửi bác là con nghiện rượu, con ma xó, con điên và trăm thứ biệt danh, ngôn ngữ khinh bỉ khác. Bác vẫn cười khà khà, đi lướt qua mặt họ như  xem những lời tục tĩu, thô tục ấy là tiếng muỗi vo ve.

Tôi cũng đã từng có cái ý nghĩ xấu xa, ích kỷ và tầm thường như biết bao con người ấy. Cái ý nghĩ mà mỗi lần nhớ đến tôi thấy hổ thẹn.

Lần ấy trên đường đi học về, tôi thấy bác ngồi thẫn thờ bên bờ sông. Rồi bỗng dưng bác đứng phắt dậy. Ban đầu là bước đi từ từ, sau đó nhanh dần rồi như chạy, đôi chân trần đạp từng bước thật mạnh trên con đường đầy những viên đá sỏi lô nhô. Bác đang đuổi theo người đàn ông phía trước. Nhìn từ đằng sau, người đàn ông có mái tóc rối hù, áo quần bám đầy dầu xe và bụi bặm. Ông cao và gầy gò, những bước chân có phần xiêu vẹo và mệt mỏi.

Bác tôi chạy nhanh tới trước mặt người đàn ông xa lạ, bác cười, cười hiền lắm. Tôi chưa từng thấy bác cười như thế. Cho đến bây giờ tôi vẫn không sao quên được nụ cười của bác hôm ấy.

Nhưng nụ cười ấy lụi dần rồi tắt hẳn.

Người đàn ông tỏ ra khó chịu, chửi thề rồi bỏ đi.

Bác tôi lại cười. Nhưng là nụ cười khà khà méo xệch thường trực.

Khi người đàn ông ấy khuất sau lũy tre làng, bác lê đôi chân nặng trĩu quay đi, ngửa mặt lên trời cười không ngớt. Bộ quần áo nhàu nhĩ, cũ mèm, bạc thếch theo thời gian còm cõi bước đi.

Ngày ấy, trong đầu đứa con nít không hiểu chuyện, như vậy gọi là “điên”. Mỗi lần thấy bác tôi đều trốn sau lưng mẹ. Lớn thêm một chút, tôi tỏ ra khó chịu mỗi lần nghe bác lải nhải chuyện trên trời dưới biển, chuyện nhà cô này hôm qua bị mất con gà, con nhà bà kia hư đốn, nghiện ngập, phá của… Và đến bây giờ mỗi lần thấy bác tôi chỉ thấy xót xa.

Đôi vai ấy đã chịu biết bao dày vò, gánh nặng cuộc sống khiến nó oằn xuống.

Câu chuyện của bác tôi chỉ được nghe bố mẹ kể lại.

Hơn 30 năm trước, bác tôi cũng như bao người phụ nữ thôn quê khác, hiền lành, nhu mì và chăm chỉ. Trong làng, bác cũng có tiếng là xinh đẹp. Là con đầu trong một gia đình có tới sáu người con, khi còn trẻ, bác phụ cha mẹ nuôi năm người em ăn học. Khi từng cô bạn bằng tuổi bác lập gia đình, sinh con đẻ cái, bác vẫn một mình. Hết lo phụng dưỡng cha mẹ già lại lo cưới vợ, gả chồng cho các em. Cha mẹ, các em khuyên bác lấy chồng, bác chỉ cười cho qua chuyện.

Thảo luận cho bài: "Đợi người khi mùa hoa gạo nở"