Đối thoại biển

Tác giả:

Đến một ngày kia những người lính đã tới biển của mình. Cuộc gặp gỡ của triệu năm với đứa con trận mạc. Không chỉ là người lính lạ lẫm, chính biển lạ lẫm đầu tiên. Biển thốt lên: “Người sắp thắng trận sao mà hốc hác quá”.

Những người lính cầm le ta cành sú hoe vàng, cầm luôn cả một miền che chở mới. Người lính nói: “Tôi đi qua nhiều bóng mát để về đây”.

Bóng mát đã lùi xa. Mực tím đã trải lại cho tuổi học trò. Tiếng gàu sòng đã trả về cho cơn hạn hán. Trước mặt là biển, bốn bề là biển, hình như phải nói một câu gì với biển.

Và người lính nói:

– Hôm nay tôi thấy biển lần đầu.

Biển nói:

– Mái gianh nhà anh không nói thế
Vại nước gốc cau nhà anh không nói thế

Người lính nói:

– Tôi phải làm gì.

Biển nói:

– Sống với nước hãy bắt đầu từ nước.
Đó là, nghi lễ đầu tiên và nghi lễ cuồi cùng

Người lính nói:

– Mẹ dặn tôi: Ra sông lấy sóng mà yêu
Đường xa gặp núi lấy đèo mà tin
Tôi đã tin và chưa hề bị ngã.

Biển nói:

– Không ngã chưa chắc đã khỏi chìm

Người lính nói:

– Có bí quyết gì sau sóng kia chăng?

Biển nói:

– Sống với nước hãy bắt đầu từ nước.

Người lính nói:

Tôi đã đi suốt hai đầu đất nước.

Biển hiu hiu thán phục

– Nững vết thương của tôi nhiều hơn cả tuổi đời

Biển hiu hiu thán phục

Và biển chỉ hỏi anh đơn giản điều này:

– Anh có biết bơi không?

Người lính nói:

– Không phải ai cũng biết bơi. Thế mà sao vẫn rất nhiều cái huơ tay hãnh tiến.

Biển nói:

– Họ đang bơi trên số phận của mình

Một nửa trí khôn của con người là tìm cách chứng nhận mình và chứng nhận lẫn nhau.

Người lính nói:

– Cây không đi tìm gió, nhưng kẻ thù sẽ đến tìm ta. Ta lấy gì để che mắt chúng? Màu cát hay màu biển.

Biển nói

– Còn lại một mình anh

Người lính nói”

– Tôi phải làm gì?

Biển nói:

– Sống với nước hãy bắt đầu từ nước.

Người lính nói:

– Tôi có nhiều bạn
Tôi cầm tay nhiều người
Nhiều người cầm tay tôi
Tôi sẽ gọi tên ai đầu tiên trong cơn khát biển?

Biển nói:

– Kẻ thù nói ngoài khơi có vàng và tìm cách cướp vàng
Bạn bè nói ngoài khơi có sóng dữ và chia sóng cùng anh
Hãy gọi ai không biến sóng dữ của kẻ khác thành quà tặng cho mình

Người lính nói:

– Bao năm rồi tôi nhìn mây biết giớ nhìn cỏ biết mưa, cả cánh buồm cũng giúp tôi chạy thóc và nhà trước khi cơn giông đến. Gió đấy, cỏ ấy và cánh chuồn mau mắn ấy có giúo gì tôi ở biển?

Biển nói:

– Đó là những đồng tiền để tiêu trên mặt đất

Người lính nói:

– Bao vốn liếng cả một đời góp nhặt
Bước xuống tàu bỗng thành kẻ tay không

Biển nói:

– Những chiếc huân chương còn soi sáng trên bờ Sống với nước hãy bắt đầu từ nước

Người lính nói:

– Xin tạm biệt những dây hòm dây cóc day mai
Đến thay đôi thiếu đứt
Giúp ta xong buổi cày
Xin tạm biệt những cử nâu me mệt ngủ
Chín dần bên dấu chân voi.
Xin tạm biệt những buổi trưa bát vở những buổi tối hết dầu những ban mai thổi lửa.
Tạm biệt em, nỗi éo le của anh, dang dở của anh, cay đắng của anh; tạm biệt cơn khát tình vằng vặc.
Em đã đến thở than trên sáo trúc
Xua đêm đi thành mộng mị đời anh…
Nguồn: Trường ca Biển, NXB Quân đội nhân dân, 1994

Thảo luận cho bài: "Đối thoại biển"