Đối thoại về hạnh phúc

Tác giả:

– Chú cho phép cháu ngồi đây một chút nhé?

Thanh giật mình nhìn sang bên cạnh. Một con bé khoảng mười tuổi, đang co ro vì lạnh, tay thọc sâu vào túi chiếc áo khoác cũ, mắt nhìn Thanh chờ đợi. Thanh lẳng lặng dịch sang một bên nhường chỗ cho nó trên ghế đá rồi lại đăm đăm nhìn về phía xa.

Phía trên cao bên phải, nơi ánh sáng cuối ngày đang chiếu có đám lá đã úa vàng. Vậy mà hai tháng trước, Thanh thầm nghĩ, khi mình với Dung qua đây đám lá đó vẫn còn xanh. Xa hơn nữa là đám mây xám giống như cụ già đang vác bị lặng lẽ đi.

***doi-thoai-ve-hanh-phuc

– Chú cũng chờ nhìn thấy nó bay à?

Con bé nói, Thanh quay sang nó và bây giờ Thanh mới thấy nó có cái nhìn thật chăm chú.

– Cái gì bay? Cháu nói đám mây phải không?

Con bé ngạc nhiên:

– Đám mây nào, cháu định nói con gà mà?

– Chú có thấy con gà nào đâu, đến cả chim cũng chẳng thấy nữa là…

Con bé ra dấu:

– Chú ngồi xích lại chỗ cháu chút nữa đi. Đấy, chú nhìn xem đàng sau chòm cây kia kìa…

Thanh nghiêng đầu về phía nó tìm kiếm, vài sợi tóc của con bé bay lất phất vào mặt Thanh. Hóa ra đấy là con gà bằng đồng đứng trên đỉnh nhà thờ lớn trong vùng. Nhưng đặc biệt là ngồi ở đây, các vòm cây che lấp nóc nhà thờ, chỉ có riêng con gà nhô lên thành một vệt mảnh, đơn độc trên nền trời chiều.

Thanh bật cười:

– Này cháu ơi, con gà đó bị gắn chặt trên ấy mà!

Con bé trả lời, giọng nghiêm túc:

– Đấy là người ta không nói cho chú biết. Mẹ cháu bảo cứ ngồi ở đây nhìn mãi, đến một ngày nào đó con gà nhất định sẽ bay lên, lượn quanh một vòng và nhảy múa.

Rồi nó thì thầm:

– Nếu ai thấy con gà bay lên, người ấy sẽ hạnh phúc.

Nó nói từ hạnh phúc có vẻ trang trọng quá làm Thanh phải nhìn nó hồi lâu.

– Cháu cần hạnh phúc để làm gì?

– Chú biết không, bố và mẹ cháu hay giận nhau lắm. Mỗi lần như vậy cháu bị bắt đi chơi. Nhưng cháu lại lên gác, cháu nghe bố bảo: “Sống với cô tôi chẳng hạnh phúc chút nào!”, còn mẹ nói: “Làm sao có hạnh phúc được với những người như anh!”…

Nó nói tiếp, mắt nhìn xuống, chân đung đưa, giọng hơi buồn:

– Sao người ta cần hạnh phúc thế hả chú? Cháu không biết tìm ở đâu nên cháu ra đây. Con gà mà bay lên là cháu có hạnh phúc đem về.

Thanh định cười ý nghĩ ngộ nghĩnh của nó, nhưng giọng nó tin tưởng quá nên Thanh không muốn làm nó thất vọng:

– Thế chiều nào cháu cũng ra đây sao?

– Không chú à, chỉ khi mẹ đến nhà ngoại. Mọi ngưòi nói chuyện, còn cháu chạy ngay ra đây.

Cả hai lại im lặng. Con bé tiếp tục theo dõi con gà đồng, còn Thanh nhìn về phía đám mây có hình cụ già, đám mây giờ lại giống một đàn bò đang đi. Chiều lên chầm chậm, các dãy phố phía dưới chân đồi đã lên đèn. Thanh bỗng muốn nói chuyện với con bé:

– Chú cũng chờ nhìn thấy hạnh phúc đây, nhưng mà khác với cháu. Khi mặt trời lặn, những tia sáng cuối cùng có thể màu xanh, màu xanh ngọc thật kỳ diệu. Và ai nhìn thấy nó một lần trong đời, người ấy sẽ thật sự hạnh phúc.

Thanh thấy vui vui khi con bé có vẻ tin lắm, đôi mắt nó long lanh, nó dịch lại gần Thanh:

– Dễ thấy tia sáng xanh đó không chú?

– Ồ không cháu à, hàng trăm lần, thậm chí hàng nghìn lần mặt trời lặn mới thấy một lần. Nhưng một lần là đủ. Hạnh phúc hiếm lắm cháu.

Thảo luận cho bài: "Đối thoại về hạnh phúc"