Đời vẫn đẹp, chỉ cần ta chịu ngước nhìn

Tác giả:

Có phải bàn tay ấm áp này vừa dẫn cô bước qua bóng tối của buồn đau, sợ hãi, cho cô ánh sáng để thấy rõ quanh đây vẫn luôn còn nhiều điều đẹp đẽ, chỉ cần ta ngước mắt lên nhìn…..

***

Bước xuống xe đúng giờ tan tầm chen chúc, hỗn loạn, cô bơ vơ sợ hãi như chú gà con đi lạc. Mọi thứ của Sài Gòn làm cô nghẹn thở vì choáng ngợp .Sự đợi chờ dài ra, như càng dài thêm nữa cô khi mỏi mắt tìm một chấm nhỏ thân quen giữa cả biển mênh mông những chấm đen xa lạ. Chị Hai hẹn 6 giờ mà. Cô nhìn ngã tư ken đặc xe cộ phía trước, thở dài chán ngán.

doi-van-dep-chi-can-ta-chiu-nguoc-nhin

Vậy là bắt đầu cuộc sống sinh viên. Cô quen dần với trường mới, lớp mới, những người bạn mới. Quen dần với những con đường khói bụi ồn ào. Cũng quen dần với căn phòng trọ chật chội nóng bức trong dãy phòng trọ công nhân lúc nào cũng ầm ĩ tiếng nói cười, la hét, cãi cọ. Nhưng cô lại không tài nào quen được sự ngột ngạt trong những bữa cơm đơn giản qua loa, không khí lặng lẽ, khô khốc giữa ba con người chỉ gặp nhau vào buổi tối, sau một ngày hai người thì vào ca làm, một người thì đến trường rồi trở về phòng trọ lại đóng chặt cửa, lầm lũi một mình. Chị và anh rể cưới nhau chưa lâu. Họ chỉ là những công nhân bình thường, sống riêng cho mình còn chật vật, thiếu thốn. Bao đêm cô nằm trằn trọc nghe tiếng chị Hai thở dài lẫn vào tiếng rè rẹt khô khốc của cái máy quạt cũ cháy đã sửa đi sửa lại mấy lần. Nỗi bức bối nghẹn trong lồng ngực lặng lẽ vỡ tung thành những dòng nước mắt. Cô lao vào tìm việc làm thêm, đội nắng đến từng shop quần áo hỏi xin chân phụ bán hàng, có lần còn bị lừa đâm đầu vào một công ty bán hàng đa cấp, may mà không mất gì vì thực ra lúc đó cô cũng chẳng còn một xu dính túi. Rồi để đêm về lại nằm nghe tiếng thở dài…

Chị Hai xanh xao, mệt mỏi. Bụng chị càng ngày càng to. Một tối ngồi học bài trong phòng, cô nghe chị hàng xóm hỏi chị Hai:

– N., có em bé rồi phải không?

– Bốn tháng rồi chị.

– Vậy có đi siêu âm, tiêm phòng gì chưa?

– Tiền ăn còn thiếu, tiền phòng còn nợ, đi đâu hả chị…?

Những dòng chữ nhòe nhoẹt tán loạn trước mặt cô.

Một chiều cô trở về phòng trọ, lặng lẽ gói ghém. Lẽ ra cũng nhanh lắm, vì tất cả những gì cô có chỉ vừa đầy một chiếc valy nhỏ mẹ mua cho lúc chuẩn bị đi Sài Gòn nhập học. Nhưng cô quyết định cố ngồi đợi đến giờ tan ca chị về, để nói một lời cho chị yên tâm. Leo lên yên sau chiếc xe đạp của cậu bạn học, nước mắt cô mới bắt đầu rơi. Chắc chị cô cũng đang khóc trong căn phòng trọ đang tối dần.

Cậu bạn tốt bụng chở cô đến nhà trọ hai đứa mới tìm được lúc buổi trưa. Cô lúng túng hoang mang khi chị chủ nhà dáng người phốp pháp, trên mép có nốt ruồi to đen cất giọng chua chua hỏi tiền đặt cọc phòng. Nhìn cô từ đầu tới chân, rồi liếc sang cái gia tài gọn lỏn cô xách trong tay, chị chủ nhà chép miệng: “Thôi, cho em nợ”.

Cô vào bán hàng tại quầy hàng lưu niệm trong một trung tâm thương mại lớn. Ngày ngày tối tối đứng nhìn xung quanh mình những thứ đẹp đẽ, lộng lẫy, đắt đỏ đến không tin được, chứng kiến những con người sang trọng vung tiền mua chúng như mua vài cái kẹo rẻ tiền, cô thấy như mình đang đứng từ một thế giớ này nhìn sang một thết giớ khác. Hai thế giới thật khác nhau, mà sự rực rỡ của thế giới bên kia như khiến cô càng muốn co mình sâu hơn vào bóng tối thăm thẳm của thế giới bên này. Cứ thế, ngày làm 8 tiếng, sáng học đến trưa rồi hộc tốc chạy đến chỗ làm, tối lê lết đi bộ về nhà. Rồi cô kiệt sức, ngã bệnh, rồi bị mất việc. Trong cơn nóng sốt, cô hé mắt nhìn tờ lịch trên tường nhắc cô sắp tới ngày đóng tiền phòng, rồi nhìn xuống mấy gói mì cuối cùng nằm chỏng chơ, những gói mì mà cô đã mua để thay cơm từ khi chủ quầy hàng lưu niệm gọi báo cho cô nghỉ việc. Nước mắt cô rơi lã chã xuống gối.

Thảo luận cho bài: "Đời vẫn đẹp, chỉ cần ta chịu ngước nhìn"