Dolly

Tác giả:

Nhìn mình trong tấm gương bầu dục,nàng mỉm cười. Suốt chiều nay, nàng soi gương tập mỉm cười. Cuối cùng thì nàng cũng tìm được một nụ cười mỉm có thể hài lòng được. 

Thu người trong ghế bành, nàng lắng nghe tiếng bước chân của chồng. Một, hai, ba, bốn, năm… Ngày mới dọn về ngôi nhà này, hai đứa con của nàng chạy lên chạy xuống cầu thang thi nhau đếm bậc… Mười hai, mười ba, mười bốn… hai mươi lăm… Giờ thì nàng nghe cả tiếng anh thở, và tiếng chìa khóa xoay trong ổ. 

Rồi tiếng bật công tắc đèn, ánh sáng bừng khắp phòng và giọng anh ngạc nhiên: 

-Sao em… Sao tối thế này? Anh đi đến trước mặt nàng. Hai người nhìn nhau. Không ai nói gì. Anh thở dài não nề. 

Chợt anh nghe tiếng nàng cười. Đúng vậy, nàng cười khúc khích, vui vẻ và tinh nghịch: 
-Anh biết tại sao em để nhà tối không? 
-Thôi, đừng vậy nữa.-Anh cắn chặt răng.- Cuộc họp đang tiếp tục nhưng anh bất cần. Anh muốn nói với em… 

Nàng vươn tay bịt miệng lại: 
-Em hiểu rồi.-Nàng đằm thắm.- Em hiểu anh mà. 

Mắt anh ngấn nước: 
-Anh là kẻ chẳng ra gì. 
-Em yêu kẻ chẳng ra gì đó. 

Anh ôm choàng lấy nàng. Khuôn mặt anh qua vai nàng đối diện với tấm gương bầu dục nhăn nhúm khổ sở. 
-Anh nghĩ lại rồi. Mặc kệ mọi sự ra sao thì ra. 

-Đừng nói vậy.- Nàng ngọ nguậy đầu trong ngực anh. –Không thể mặc kệ được. 
-Nhưng anh không thể… Chính anh không thể chịu nỗi… 
-Em cũng không chịu nỗi. Một mình một mình anh thì không thể. Nhưng hai chúng ta thì có thể. 

Im lặng. Im lặng thật lâu. Trái tim nàng đập mạnh trong lồng ngực dội lại tiếng đập của trái tim anh. Từ từ nàng lùi lại nhìn anh chăm chú. 
-Em sao vậy? 
-Em muốn ngắm anh. Em sợ… ngày mai em sẽ khác, anh sẽ khác. 
-Thôi đi. Anh hét lên. –Anh sẽ không… 

Tiếng hét kinh khủng đến nỗi tấm rèn nhung lay động. 
-Không nhắc đến chuyện đó nữa.-Giọng nàng điềm tĩnh và trở nên nghịch ngợm.-Anh không thấy em đang mặc cái áo này sao?- Nàng e thẹn. 
Anh mở to mắt… Cái áo màu hồng nhạt điểm những chấm tròn nho nhỏ màu đỏ. Từ lâu.. Cái áo đêm tân hôn. 

-Hình như em đã mập ra rất nhiều. Nhưng không sao, may mà hàng thun nên em vẫn mặc được. Nó vẫn còn đẹp phải không anh? Mười lăm năm… Em không nghĩ là đã mười lăm năm rồi. Nhanh quá !-Nàng ngắm nghía và vuốt ve những nếp xếp. 

Khuôn mặt anh đờ ra tê dại. Nàng mím môi như thể anh là một tên ngốc. 
-Anh tắt điện đi. 
Anh đi về phía công tắc nhấn ngón trỏ vào cái nút màu trắng như một cái máy. 
-Ôm em đi. 
-… 
-Lần cuối cùng của chúng ta đấy… 
-… 
-Em sẽ không còn là vợ như trước đây… như ngày hôm qua. Chúng ta.. Hãy ôm em đi. Anh hiểu em nói gì mà, phải không? Đừng để em phải nói nữa. Em yêu anh. 

Mười một giờ đêm, nàng ra khỏi nhà. Chiếc taxi đang đợi ở góc phố. Anh nói để anh đưa nàng đi nhưng nàng không muốn, việc này nàng một mình phải lẽ hơn. 

Vừa ra khỏi cổng, nàng khựng lại một chút rồi nhớ ra mình phải tiếp tục là gì. Chiếc taxi đang đợi ở gó phố. Nàng muốn khóc, nàng nhận ra mình muốn khóc. Người tài xế sẽ nói gì về những giọt nước mắt của người đàn bà lúc mười một giờ đêm? Nàng hít một hơi dài. Hãy đi đứng an nhiên mệnh phụ, bình thản đoan chính, nụ cười trên môi lụa là. 

-Em đi đây.-Nàng nói khe khẽ với cánh cổng. – Mẹ đi đây, ngủ ngoan nhé- Nàng nói khe khẽ với cánh cổng. 

Ánh đèn trên ban công bừng sáng. Tim nàng thắt lại. Vậy là anh không giữ lời hứa. Nàng không muốn bất cứ đưa tiễn nào, kể cả ánh mắt. Anh thật là… Nàng mím môi dấn bước. Giữ cổ thẳng cứng không nhìn lên nơi ánh sáng tỏa xuống, nàng đi về phía taxi. Hơi ẩm thoang thoảng. Ban nãy, khi nàng cuộn người trong vòng tay anh, trời òa mưa. Mưa luơn luôn là đồng minh cho một giấc ngủ ngon. Và nàng đã ngủ thiếp đi trong mùi mồ hôi quen thuộc. Nếu anh không lay thì chắc nàng đã ngủ quên. 

Người tài xế xuống xe cúi chào và nhanh tay mở cửa. Sự lễ độ này làm nàng lại muốn khóc. Nhưng bây giờ thì càng không thể khóc được nữa rồi. 
-Cô có muốn dạo một vòng trước khi chúng ta về nhà không?- Câu hỏi thốt lên bằng giọng rất hòa nhã. 

Nàng sững sờ nhìn vào ghế taxi. Hắn. Hắn … Quen nhìn thấy hắn dáng vẻ thẳng cứng trịnh trọng, nàng đã không nhịn ra… cái áo sơ mi xắn tay tận khuẩy, bắp tay rắn chắc hờ hững vòng qua vô lăng. 
-Cô có thấy rằng tôi khá hiểu cô không? Tôi đoán thế nào cô cũng đến với tôi bắng taxi.

Nàng nhìn con đường chạy lùi về phía sau, hai hàng đèn như bóng mặt trăng liên tục sa xuống. 
Tiếng ho khẽ: 
-Trời hơi khó chịu. Tôi có mang theo khăn quàng cổ cho cô, nó ở phía sau lưng cô. 

Nàng thẳng người lên như bị điện giật. 
-Cô không nên căng thẳng quá như vậy.- Giọng hắn mềm mại.-Tôi cho xe chạy một vòng quanh phố nhé? Có lẽ tôi phải cảm ơn cô. Từ lâu rồi công việc và công việc. Không ngờ phố xá thay đổi nhiều quá. 

-Không phải chính ông tạo nên những thay đổi đó sao?- Nàng bật ra và thấy trên khuôn mặt nhìn nghiêng của hắn là vẻ hài lòng, hắn chỉ muốn nàng trò chuyện về bất cứ điều gì. 

Nàng khó chịu với chính bản thân quá đỗi. Bị lừa thật dẽ dàng. 
Liên tục cho xe rẽ trái, rẽ phải như đùa, hắn nhìn nàng qu akính chiếu hậu. 

-Cô biết tôi nghĩ gì không? Tôi nhớ câu chuyện về anh chàng Alibaba may mắn, may mắn lớn nhất của anh ta là có nàng hấu gái rất thông minh và trung thành. Loại truyện cổ tích đó đáng cho người lớn đọc. Thôi chúng ta về nhé. 

Nàng rùng mình ớn lạnh. Giọng hắn êm như ru: 
-Khăn quàng ngay sau lưng cô đấy thôi. 

Căn phòng thoang thoảng mùi thơm trang nhã. Mọi thứ đều trang nhã… Cái đồng hồ kiểu cổ viền khung màu đồng, tranh thiếu nữ, bức thư pháp, bộ bàn ghế may với bình hoa như cỏ… Và cái giường rộng phủ drap lụa bóng mượt trong ánh đèn mờ mờ. Hắn đi vào phòng bên và quay lại trong bộ pyjama màu nhạt viền đen. 

Nàng ngồi yên không nhúc nhích. Nàng đã nghĩ mình sẽ nhắm mắt lại mà mỉm cười cho xong sự đời. Nhưng nàng không thể mỉm cười như ý muốn. Nàng đã có ý khinh bỉ hắn, nhung lúc này đây nàng chỉ thấy sợ. 

Hắn đi đến bên nàng, đặt tay lên vai xoa nhẹ rồi động tác này dừng lại ở cổ tay nàng: 
-Tôi không làm điều gì nếu cô không muốn. Thật. Ngay bây giờ nếu cô muốn về tôi sẽ đưa cô về. 

Câu nói khiến nàng mỉm cười. Kịch. Nàng chỉ sợ khi hắn thật, nàng không sợ khi hắn kịch. Hắn biết nàng không còn chọn lựa nào khác. 

Cô hãy cười như thế.- Hắn ngồi xuống cái ghế đối diện nàng, thủ thỉ. – Tôi rất phục khi cô đến đây. Vợ tôi, nếu tôi ở địa vị chồng cô hiện nay thì chắc chắn một điều là bà ấy sẽ quơ quào nốt những gì chưa bị phát hiện rồi cao chạy xa bay. Tôi ghen với chồng cô đấy. 

Nàng tự hỏi hắn nói điều này để làm gì? Cái đồng hồ cổ trên tường chỉ mười hai giờ ba mươi, bắt đầu một ngày khác. 

Hắn chồm tới vuốt má nàng: 
-Cô đẹp lắm. Tôi thích cô. Từ lâu rồi… Từ khi tôi và chồng cô còn làm chung công ty. Nhưng nếu chỉ thích thì chúng ta không có đêm nay. 

Hắn sẽ nói hắn yêu mình say đắm? Nàng tự hỏi và thấy lợm giọng. Không cầ trò ve vuốt này, hoàn toàn không cần. Nàng biết mình phải làm gì. Nàng rướn thẳng người lên: 
-Thưa ông… 
-Khoan, nghe tôi nói hết đã.- Hắn thầm thì.- Cô có nghĩ là chúng ta sẽ có một đứa con không? 
Nàng lạnh người. Hắn muốn gì? 
-Không có trong hợp đồng.- Nàng bật ra thảng thoát. 
-Chưa có. 
-Sao ông không nói sớm hơn? 
-Sớm hơn thì sao? Ngay lúc này quyền lựa chọn cũng thuộc về cô mà. 
Nàng cứng họng. 

Chai rượu xuất hiện trong tay hắn như một trò ảo thuật, hắn rót ra cái ly và chậm rãi nhấp môo, mùi anh đào thơm lừng: 

-Tôi có một bà vợ ngu dốt và hai đứa con phá gia chi tử. Khi còn làm ở công ty, có quy định tiêu chuẩn cán bộ giỏi phải là con cái cũng học giỏi. Cái quy định chết tiệt này khiến năm nào tôi cũng xếp hàng phía sau người khác, còn chồng cô thì nhờ quy định này mà vớt vát được cái khoản vụng về trong chuyên môn. Cả công ty đều khen chồng cô có phước, khen cô giỏi dạy con. Tôi thì tin gien di truyền. Tôi ao ước có con với cô từ đó. Mỗi lần bình xét thi đua, không ai tin những tấm bằng khen của kẻ khác mang nộp, trừ của con cô. 

-Ông … – Nàng mấp máy môi. 
Hắn dí ngón trỏ ngang môi nàng: 
-Hãy nghe tôi nói hết đã. Không phải muốn có là được. Đó là số phận. Nếu số phận khiến chúng ta có một đứa con… 
-Ông … 
-Cô hãy thề là nếu có thai, cô không được hủy nó. 

Nàng bật lên căm giận. Nàng biết sáng mai trở về, nàng sẽ nhơ nhuốc. Nhưng nỗi nhơ nhuốc này mình nàng chịu. Nàng và anh sẽ đưa các con đi nơi khác và vùi chôn sự việc vào quá khứ. Tất cả sẽ bắt đầu lại, một kiếp khác. 

Nhưng hắn lại muốn hiện diện vĩnh viễn trong gia đình nàng, mãi mãi kiếp ô nhục này. Không bao giờ !Không. 
-Vậy thì tôi sẽ đưa cô về ngay. Tôi thích cô. Nhưng không thích đến độ đem uy tin và thanh danh ra để cứu chồng cô thoát khỏi cái án tù, chẳng những vậy mà còn giữ lại tất cả những gì đang có cho gia đình cô. Cô tin mình cao giá vậy sao? 

Hắn dốc cạn ly rượu, đứng phắt dậy đi về phía căn phòng kế bên. Nàng lạc giọng: 
-Một con cừu Dolly mà cao giá vậy sao? 
Hắn dừng lại, ngoái đầu nhướng mắt nhìn nàng. Rồi hắn bật cười: 
-Dolly là một cái tin hay hay. 
-Là không tình yêu… 

Hắn nheo mắt rùng vai như nàng đã mở ra một đề tài thú vị bât ngờ: 
-Con của chúng ta ít ra cũng có sự thiết tha từ một phía. Mà sự thiết tha này đâu phải bỗng nhiên. – Bất thần, hắn lấy vẻ mặt nghiêm túc và bước thêm một bước. 

Nàng nghẹn ngào: 
-Ông… khoan đã. 
-Tôi biết là cô sẽ nghĩ lại. – Hắn quay về phía nàng, bước chân như mèo và giọng nhẹ nhàng.- Và khi rời khỏi nơi này cô sẽ tiếp tục nghĩ lại nữa. Vậy nên, tôi muốn có một lời thề của cô. 

Nàng câm lặng. Sự xuống giọng nhẹ nhàng đầy thuyết phục này nàng đã nghe nhiều lần khi ông ta xuất hiện trên ti vi, sau khi thật gay gắt, hắ dịu xuống nhẹ như không. Nàng từng khâm phục, chồng nàng cũng vậy. 

Nhưng không sao. Không sao. Bây giờ thì hắn muốn nói gì cũng được. Bất cứ điều gì. Hắn sẽ được cái hắn muốn. Nàng mỉm cười. 
-Cô hãy cười như thế. Tôi thích nhìn cô cười. Cô hãy thề đi. Nếu trời cho chúng ta một đứa con mà cô hủy nó đi thì… 
Nàng lạnh lùng ngắt lời: 
-Thì tôi sẽ chết không toàn thây. 
-Tôi muốn cô thề trên những gì cô yêu quý hơn. Ví dụ như nếu cô lừa dối thì chồng và hai đứa con của cô sẽ không ra sống mà chết cũng chẳng được. 

Nàng rùng mình, cổ cứng đờ. Ngón tay trỏ của hắn di nhẹ trên sống mũi nàng rồi dừng lại nơi cằm. Nàng ứa nước mắt. Nàng không muốn khóc trước mặt hắn, suốt chiều nay nàng đã tập cười, nàng đã chọn cho mình một nụ cười,nàng đã chọn cho mình một tư thế để rời khỏi nơi này vào sáng mai. Nhưng nàng đã lầm, chồng nàng đã lầm. Kẻ này… Môi hắn vờn trên cổ, nàng nhớ đến ma cà rồng và toàn thân lạnh toát. 
-Em làm sao vậy?-Hắn dịu dàng nâng ly rượu nghiêng vào môi nàng- Em sẽ thấy ấm áp hơn, dễ chịu hơn, chỉ một chút thôi. Nào … 

Hắn vỗ về… Nàng gồng người lên…Rượu qua môi cay cay rồi chảy qua họng nóng bỏng, nàng nuốt nhanh cảm giác xé rát… Mọi thứ trở nên bồng bềnh bồng bềnh… Cánh tay mạnh mẽ luồn qua cổ khiến nàng phải ngửa lên, và cánh tay kia luồ phía dưới gối chân nàng. 

Nàng lơ lửng giữa khoảng không chới với. Cái đồng hồ kiểu cổ trước mặt nàng quay quay, cây kim ngắn chỉ số hai. Mùi anh đào phả trên mặt. Mưa òa rơi. Vẫn còn một điều để nàng bấu víu… Nàng mỉm cười… Ban chiều… nàng đã hết mình dâng hiến và anh ân cần biết bao. Không còn gì cho hắn. Đúng, chẳng còn gì. 

Một giây, hai giây… ba giây… ba mươi giây… một phút… năm phút… nàng trân trối nhìn que quickstich cắm trong cái chén nhỏ xíu. Hai vạch đỏ. Hai vạch màu đỏ. Đúng, hai vạch. 
Nàng khuỵu xuống. Nàng đã cầu nguyện suốt ngày đêm… gọi cả vong linh cha mẹ ông bà từ kiếp trước… 
Không ai nghe cả ! Không ai… 
-Em làm sao vậy? 
Nàng nhìn chồng như không nhìn thấy gì. 
-Mẹ làm sao vậy? 
Nàng nhìn con như không nhìn thấy gì. 
-Cô có khỏe không? 
-Cảm ơn ông, tôi khỏe.- Nàng đáp lời. Không thể không đáp lời một con quỷ. Quỷ vào nhà không cần mở cửa, quỷ ngáng đường không cần hiện hình, quỷ không nhìn mà vẫn thấy. 

Nàng cuối xuống cái bụng lùm lùm của mình. Tiếp tục nguyện cầu níu kéo. Yêu thương sẽ được đền đáp yêu thương. Đứa con này là của anh. Của anh. Của anh. Của anh ! Của đau khổ, của tuyệt vọng, của cùng đường và là của ân ái yêu thương. 

Nàng vào khoa sản vào một ngàt tháng năm. Trời cũng như đêm tạo thành đứa bé. Sản phụ quá suy nhược nên bác sĩ quyết định mổ. Nàng tỉnh dậy giữa bốn bức tường trắng toát, bên cạnh trống không. 

-Con tôi đâu?- Nàng bật hỏi. Lòng đau thắt. Vết khâu ở bụng đau thắt. 
Không nghe cô y tá trả lời. Nàng không biết câu khắt khoải của mình chỉ là mấp máy môi. 
-Nó giống ai ?- Nàng tiếp tục và cũng không ai trả lời. 
Cô y tá chăm chú quan sát từng giọt dịch truyền rất chậm. 
Anh đâu rồi? 
Chồng nàng đang đứng ngoài hành lang, cái điện thoại nhỏ xíu áp vào tai. 

Chuyện cổ tích kể rằng có một ông vua bị thủy thần túm tóc. Gã lùn kỳ dị hứa sẽ cứu nhà vua với điều kiện vua phải tặng cho gã cái mà vua nhìn thấy đầu tiên ngay khi trở về. Vua hứa. Và vua nhìn thấy hoàng tử trong tay hoàng hậu trước cổng cung điện, dẫn đầu đoàn người nghênh đón. 

Anh đi dọc theo hành lang dài hun hút, áp mặt vào cửa kính nhìn thằng bé ngủ ngon trong lồng ấp. Anh thấy nó giống hắn lạ lùng. Tạo sao nàng không nói với anh ? Tại sao? Đứa bé cựa quậy khóc oe oe… cả tiếng khóc cũng giống hệt giọng điệu của hắn ! Cổ họng anh đắng nghét. Bác sĩ nói hai mẹ con quá yếu, ông muốn biết anh sẽ chọn ai nếu điều không may… Anh đã van xin ông cố cứu cả hai mẹ con. Anh nghiến người nhớ lại phút giây nồng nhiệt. Tại sao nàng không nói với anh ? Tại sao? Và rõ ràng là nàng cũng không nói với hắn. Tại sao? 

Tại sao? Anh cuồng nộ móc cái điện thoại ra khỏi túi. Hắn cần phải biết. Cả hắn cũng phải nếm mùi… 
-Vậy à? – Hắn cười khẽ. – cậu vẫn kịp cướp vét trước à? Không sao. – Giọng hắn dửng dưng. – Tôi nhóm máu O. 

Anh khạc một tiếng. Ngu xuẩn ! Anh tự rủa mình. Bên kia vang tiếng tằng hắng: 
-Cùng nhóm máu với cậu à? Không sao. Còn cách khác mà. Tôi chỉ yêu cầu một điều nếu thằng bé là của tôi thì cậu phải xử sự như một quân tử. Đổi lại, tôi lo cho con tôi thế nào thì con của cậu cũng sẽ được như vậy. Tất nhiên…Tiếng cười khẽ lại vang lên trước khi cắt máy. Tiếng cười nói nốt phần còn lại. 

Anh đập mạnh cái điện thoại vào tường và chạy vào phòng nàng như điên. Chợt nhớ ra, anh vội ghìm lại nhưng đã muộn. Đôi mắt đờ đẫn của nàng đã nhìn thấy nỗi điên giận phẫn nỗ, nàng đã nhìn thấy, xuyên qua màn sương mù… Chỉ điên giận phẫn nộ mà thôi.

Và bỗng nhiên cũng từ trong màn sương mù, nàng nhớ đến đêm định mệnh ấy, tiếng mưa rơi như đang rơi, suýt nữa nàng đã ngủ quên nếu anh không lay nàng dậy. 

Cuộc thanh tra đã phát hiện những sai phạm tày trời. Hắn tháo chạy trước khi công an ập tới. Lệnh truy nã. Cả đường dây rung động. Kẻ chưa bị lộ cố thu mình. 

Anh là một trong những kẻ thu mình khéo léo nhất, cẩn trọng nhất. Việc xác định nhân thân của thằng bé cũng dừng lại. Không một điều gì bất thường có thể lọt vào tầm ngắm của bất kỳ ai. 

Vợ đau nặng sau khi sinh trở thành tấm bình phong cho anh. Không còn tiệc tùng chiêu đãi liên miên cho những vụ làm ăn, anh lấy cớ chăm sóc vợ từ chối những cuộc vui vô thưởng vô phạt để tránh xuật hiện nhiều ở mọi người. 

Anh chăm sóc nàng tận tình, chu đáo, nhiệt thành. Bác sĩ này chẩn đoán nàng bị rối loạn chức năng gì đó, bác sĩ kia nói là nàng bị trầm cảm… Còn bà nội bà ngoại thì nói nàng bị hậu sản, bệnh này rất hại người. 

Nàng mỉm cười trước mọi lời khuyên về sức khỏe, rồi nụ cườt tắt ngấm khi bà ngoại nói thêm “Cho mình và cho con”. 

Nàng không bế thằng bé được lâu, sức khỏe không cho phép nàng giữ trong tay một cái gì đó nặng hơn ly sữa. Cả ly sữa cũng đã có lần rơi xuống vỡ tan vì chuông điện thoại reo. Cái điện thoại ngay lập tức chuyển đi nơi khác. Mọi tiếng động đều cách ly. Thân thể nàng như được lắp đặt bởi ốc chốt đinh vít và mọi thứ đều rệu rã cả rồi. 

Vậy mà một chiều đi làm về, anh thấy hai mẹ con ngồi trên ghế, trong vòng tay nàng thằng bé ngủ say. Trưa nay, khi anh hôn lên trán nàng thay cho lời tạm biệt , nàng vẫn là một bệnh nhân bạc nhược. Lúc này, nàng khác hẵn. 

Anh ngồi xuống bên nàng: 
-Em thấy trong người thế nào? 
Nàng nhìn anh. Cả ánh mắt cũng khác. Và giọng nói. 
-Em muốn nói với anh một chuyện. 
-Em nói đi. 
-Bắt đầu từ tối đây.- Nàng vỗ nhè nhẹ vào mông thằng bé.- Nó sẽ ngủ với em. 
Anh không chờ nàng nói điều này. Chuyện gì đã xảy ra? Anh nhìn quanh phòng. Quần áo trẻ con, tã lót, cái bô, gấu bông, cái lúc lắc… mọi thứ của thằng bé ở phòng bà vú đã nằm trong phòng vợ chồng. 

Anh không chờ điều này. Trước mặt nàng, anh bế thằng bé lên và hôn bầu má mịn màng lớp lông tơ như của mẹ nó. Nàng có hài lòng? Nó không phải là con của anh. Luôn có một sợi dây vô hình thiêng liêng giữa tình ruột thịt. Anh không hề cảm thấy điều này. Ngược lại. 

Thỉnh thoảng hôn nó một cái trước mặt nàng là chuyện rất khác với việc nó ngự trị trên cái giường của anh và nàng. Rất khác. 
Chuyện gì đã xảy ra? 
Thằng bé ngọ nguậy trong lòng nàng và cất tiếng khóc. Tiếng chân bà vú chạy vội lên cầu thang. 

Nàng nói mà không nhìn anh: 
-Anh bảo bà vú khi nào cần em sẽ gọi. 
Anh lặng nhìn nàng dỗ dành nó, nàng cầm tay nó, nụ hôn dài trên từng đầu ngón tay nhỏ xíu. 
Anh kinh ngạc. Cái gì khiến nàng mạnh mẽ và đầy vẽ bảo bọc như vậy? Anh ngồi xuống bên nàng, không biết bắt đều từ đâu. 
-Nếu anh không đồng ý, em sẽ ngủ ở phòng khác cũng được. – Nàng áp bàn tay nhỏ xíu vào má mình, cứ như là nói nựng với thằng bé. 

Anh biết mình không nghe lầm. Nhưng cái gì khiến nàng sẵn sàng đối đầu với anh như vậy? Cái gì? 

Anh nhìn thấy tờ báo cũ. Hàng tít đăng tin hắn và lệnh truy nã đã chìm lặn dưới bao sự kiện hàng ngày đang phơi ra lồ lộ trên bàn. 

Anh không biết nên nói gì. Thật sự không biết mình phải nói gì. Anh nhớ mình đã từng sai lầm tai hại khi nàng vừa tỉnh dậy sau khi mổ. Anh đặt tay lên vai nàng, vuốt nhẹ xuống khuậy tay, nơi cái đầu của thằng bé đang dựa vào, chạm những sợi tóc loe hoe, anh gai người. Anh cố hết sức để cuối xuống hôn nó. Đã nhiều lần anh hôn nó, nhưng lần này… 

Nàng òa khóc: 
-Em xin lỗi anh. Con của em… 
-Anh hiểu mà. – Cổ anh tắt lại. 

Thằng bé chỉ ngự trên cái giường của anh và nàng một đêm. Duy nhất. Duy nhất và mãi mãi. 

Suốt đêm anh căng thẳng tột độ. Như là trên giường có ba người ! Sáng hôm sau anh đi làm trong tâm trạng lừng khừng mệt mỏi. Tâm trạng này khiến anh về sớm. Không có nàng ở nhà. Bà vú nói nàng đã đưa thằng bé đi chơi, định đi sớm cho mát mẻ nhưng đến lúc đi thì thằng bé lăn ra ngủ, phải đợi. Rối thì nó đi ị, phài lau rửa, rồi thì cho bú và nó ọe ra áo phải thay… 

-Tôi sợ trưa nắng nên nói để sáng mai hay chiều mát hẳn nhưng cô vẫn… – Bà vú phân bua.- Tôi nói để tôi đi theo bồng cháu nhưng cô không chịu, cô nói cô muốn hai mẹ con với nhau thôi, cô có mang theo cái xe nôi. – Bà vú nói thêm cho anh yên lòng. 

Anh bật ti vi rồi tắt vụt. Cầm tờ báo rồi vứt qua một bên. Giờ cơm trưa, nàng chưa về. Anh điện hú họa về nhà nội, về nhà ngoại. Không có. Nàng đi đâu? Anh căn óc cố nhớ đêm qua mình có sơ suất nào không. Bà vú se sẽ đẩy cái lồng bàn lên mâm cơm ngụi lạnh như gương mặt ông chủ. 

Mười hai giờ. Anh gọi điện thoại đến hãng taxi, câu trả lời rất gọn “Tôi đưa bà nhà và cháu đến công viên Đầm Sen rồi sau đó là Trung Tâm Thương Mại Quốc Tế”. 

Trung Tâm Thương Mại Quốc Tế ! Thằng bé đáng được đến một nơi như thế ! Đáng được mua sắm ở một nơi như thế ! Bù đắp vậy mói thỏa lòng ! Nỗi đau trong anh trương phình. Anh dắt xe ra cổng, định là đến đó nhưng rồi tay lái lại rẽ vào một quán rượu. 

Mọi chuyện là không thể tin. Không thể… Nàng không thể vĩnh biệt anh như vậy. Và con trai của anh… 

Co rút người cố thu nhỏ, nằm lên chỗ bên cạnh đêm qua còn vương mùi sữa, anh mơ thấy con trai vui sướng được đến một nơi nhiều màu sắc rực rỡ vậy. Nó tò mò háu hức nhìn ngó, vung văng chỉ trỏ rồi ngủ bình yên trong chiếc xe nôi. Nàng đẩy con qua những gian hàng, con đã ngủ, giờ thì nàng nghĩ đến anh… 

Cơn mơ không cho anh thấy nàng đã mua những gì cho con, cho các con, và cho anh. Vĩnh viễn anh không được biết nàng chọn những món quà như thế nào vào ngày định mệnh đó. Trận hỏa hoạn đã thiêu cháy vợ con anh, tiêu hủy những món quà nàng muốn bù đắp cho tất cả. 

-Ông chắc là bà nhà đến đấy chứ? 

Anh gật đầu, không nói nỗi một lời. Ông tài xế taxi ứa nước mắt lặp đi lặp lại rằng ông đã khen thằng bé sao mà kháu quá. Đúng vậy, đường nét thanh tú của nàng. 

Những thi thể méo mó không thể nhận dạng. Phải xét nghiệm ADN mới xác định được ai là thân bằng quyến thuộc của ai. 

Anh cắn nghiến quai hàm bật máu. Em, anh không đáng được tha thứ nhưng anh biết em đã tha thứ cho anh rồi. Em là vậy, em yêu. Anh quỳ xuống đây… 

Con trai của ba, ba quỳ xuống đây.

Thảo luận cho bài: "Dolly"