Dù là gió thoảng

Tác giả:

Tôi chưa bao giờ thấy ai buồn như vậy! Cảnh vật của một ngày đẹp trời như thế lại dường như nặng trĩu xung quanh anh. Cô đơn và lạnh giá, đó là những cảm giác tôi nhận thấy ở anh, ngay từ giây phút đầu tiên bắt gặp anh ngồi trên chiếc ghế đá màu rêu dưới tán cây da mát rượi ven hồ, sự lẻ loi cua anh đã làm tôi chú ý. Tự nhiên tôi lại rất muốn được nhìn thấy anh cười, nghe thật ngớ ngẩn, nhưng tận đáy lòng lúc ấy tôi đã mong ước như vậy.

du-la-gio-thoang

Khuôn mặt anh gầy gầy, xương xương đầy vẻ nam tính.Chiếc mũi thon dài hài hoà với đôi lông mày thanh tú làm anh toát lên một vẻ đẹp lạ lùng. Người anh phảng phất một thoáng phong trần bụi bặm, nhưng đôi kính cận kia lại làm anh trông thật trí thức.

Rốt cuộc tôi không thể đánh giá một cách tỉ mỉ chính xác về anh, chỉ biết rằng anh thật giống với một thiên thần từng tồn tại trong trí tưởng tượng của tôi cả thời thơ dại, chỉ có một điều tôi không thể hiểu, rằng thiên thần có cô đơn đến thế…

Ánh mắt anh vô hồn dán chặt vào khoảng không trước mặt, mơ màng không điểm dừng, đôi lúc lại xám xịt nặng nề, và dường như thời gian bên anh không hề di chuyển, vạn vật xung quanh anh không hề tồn tại. Anh ngồi đó lặng im như một pho tượng trang nghiêm trong thánh đường, lúc có, lúc không, lúc lại đầy tâm trạng. Nắng len qua khẽ lá bồng bềnh tóc anh…

Ngay cả khi tôi ngồi xuống bên cạnh anh, anh cũng không hề hay biết. Tôi ngồi đó, thu cả hai chân lên ghế, bó gối nhìn anh, suốt bốn mươi lăm phút. Nhìn đồng hồ thấy con số bảy giờ bốn lăm tôi vẫn không buồn đứng dậy, lòng đầy ắp sự tò mò, hiếu kì và…một chút lo lắng. Đến khi đầu óc trẻ con ngang ngược của tôi lên tới đỉnh điểm, không nhận thức được việc mình đang làm, tôi buộc miệng:

– Anh rất lạ?!

Ba từ thốt ra từ miệng tôi khiến anh giật mình quay lại. Rõ ràng là bốn mươi lăm phút vừa rồi tôi như vô với anh, đôi mắt bất chợt mở to thiếu điều hất văng đôi kính cận lên mấy tầng mây anh vừa ngồi nhìn tôi chằm chằm cũng cho biết anh ngạc nhiên đến cỡ nào.

Kì lạ thay, đối diện với một gương mặt tuấn tú như vậy tôi không hề cảm thấy ngại ngùng, ngược lại rất thích thú là đằng khác. Mặc kệ sự ngơ ngác hiện rõ mồn một trên gương mặt ngô ngố của anh như muốn hỏi nhỏ này ở đâu ra vậy nè, tôi tỉnh bơ:

– Em ngồi đây vừa tròn bốn mươi lăm phút rồi. Nếu như theo quy luật của cuộc sống quỷ tha ma bắt này thì bây gìơ em đang ngồi trong lớp, chuẩn bị học tiết hai và chuẩn bị đối mặt với một trận càn quét. Anh thấy em có giống người điên không, ngồi ở đây gần một tiếng mà cứ như vô hình ấy nhỉ? Chậc, chậc…

Anh phì cười! Có thể vì câu nói tiếu lâm bất cần đời của tôi, cũng có thể là anh thấy tôi điên thật, chỉ biết rằng chắc chắn anh cười là vì tôi. Nụ cười anh thân thiết lạ kì, và khi không kềm chế được niềm vui tôi cũng nhe răng ra cười với anh.

Giọng anh ấm áp: “Sao em lại ngồi đây?”. Tôi thôi không cười nữa, thay vào đó là một ánh nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt bây giờ không còn lạnh lùng nữa mà chan chứa niềm thương yêu, rồi tôi nhún vai:

– Vì …em thấy anh rất cô đơn…

Câu nói của tôi như bị vỡ oà giữa không gian, rơi tõm vào khoảng khắc im ắng đến rợn người.Chính tôi cũng không ý thức được lời nói của mình lại mang vẻ nghiêm trọng đến thế. Anh vẫn cười, nhưng nụ cười sao buồn mang mác, hoang hoải và…lênh láng:

Thảo luận cho bài: "Dù là gió thoảng"