Đường anh đi nắng có phủ đầy…

Tác giả:

Ai rồi cũng phải quen dần với những nhớ thương, cũng quen dần với việc thiếu đi một vài điều gì đó “đã từng” thân thuộc với mình.

***

Tặng Kha. Cho thứ tình cảm chưa một lần gọi tên.

Những năm tháng cuối ở giảng đường thật đẹp đẽ biết bao. Mỗi phút giây qua đi đều trở nên đặc biệt. Và điều đặc biệt ấy của Hải Âu mang tên một chàng trai.

Kha nhẹ nhàng như dòng sông và trầm lắng như chính miền đất mà Kha sống. Một người con trai gom hết những tâm tư vào lòng rồi giấu thật sâu. Chỉ còn lại nỗi buồn là đọng lại nơi ánh mắt.

Kha mê bóng, thích cà phê và sách, và thích cả những chiều chở Hải Âu đi trên phố, thích cả bộ mặt nũng nịu của cô. Anh bảo, lỡ nghiện rồi bỏ không được.

Đó là mùa thu. Những cuộc hẹn, những lần đón đưa mang cả mùi hoa sữa hiếm hoi trên từng ngõ nhỏ.

Đó là mùa thu. Mùa đi vào hồi ức của Hải Âu với những buồn vui có Kha ở cạnh.

…….

32849722

Kha chẳng có ấn tượng gì với Hải Âu ban đầu. Anh vẫn hẹn Âu đi cà phê hay ngồi một quán ven hồ nghe cô kể chuyện. Toàn những câu chuyện không đầu không cuối, toàn những câu chuyện nơi quê nhà của cô và bạn bè. Nhưng rồi, anh lại yêu quý sự trẻ con và hồn nhiên nơi Hải Âu. Âm thầm ở bên cạnh cô, quan tâm và giấu đi tình cảm nơi trái tim anh giành cho cô.

Năm cuối, Hải Âu bận bịu với những bài tập ở lớp. Và cả một số môn thực tế phải tự làm kịch bản và quay hoàn chỉnh. Một cô sinh viên Báo chí nhưng lại không biết chạy xe máy, Kha đã cười suốt một tuần khi biết điều này. Mỗi lần có việc đi đâu anh đều làm “tài xế riêng” cho cô.

– Em có phải là người của thể kỷ 21 không nhóc?

– Em là của quý và hiếm còn sót lại đó Kha!

– Thế quý hiếm ngang cỡ nào? Anh có thấy ở sách đỏ đâu?

– Anh chọc em nữa rồi, thế có chở em đi không? Em đi taxi nè.

– Thôi, anh chở. Anh chở. Coi kìa, coi lại dỗi anh rồi kìa.

– Xí . Ai thèm giận anh chứ!

Hải Âu quay lưng cười. Tuyệt chiêu của cô là làm mặt nũng, mỗi lần thấy vậy Kha lại cuống lên. Nhưng rồi khi anh phát hiện ra sẽ bẹo má cô thiệt đau “lại giả vờ dỗi anh phải không?”. Hải Âu cười, tiếng cười ấy xoa dịu đi những đau thương mà Kha chôn giấu nơi đáy lòng.

Bóng đá là đam mê và là một phần sự sống của Kha. Anh mê bóng và cũng làm cộng tác cho một tờ báo về bóng đá. Kha bảo, với anh mọi muộn phiền sẽ tan biến hết khi ra sân. Và cũng từ đó, Hải Âu bắt đầu ra sân bóng nhưng không phải đá mà là “chân” xách đồ cho anh.

Khi anh nhận lời làm trọng tài cho giải đấu của trường, cũng là những ngày Hải Âu chẳng còn được ngủ nướng ở phòng nữa. Dù muốn hay không thì 6h sáng anh cũng đứng trước cửa phòng cô gõ cửa và kéo cô dậy bằng được để “ra sân”. Có nhiều hôm Hải Âu ngồi trên sân bóng mà mắt vẫn lim dim ngủ, tới khi bóng gần tới người các bạn thét lên mới chợt tỉnh. Hôm đó về bị anh cóc đầu vì tội lơ đễnh.

Cái danh hiệu “người yêu tin đồn” cũng bắt đầu từ đó. Đi đâu Kha cũng dẫn Hải Âu theo. Kha xuất hiện trong cuộc sống của cô một cách nhẹ nhàng như mùa thu ấy.

…….

Tháng mười hai bắt đầu với mưa phùn và gió lạnh. Sáng, Hải Âu gắng gượng lê mình la khỏi chiếc chăn ấm, khi mở cửa phòng dáng hao gầy của Kha đã đập vào mắt cô.

Thảo luận cho bài: "Đường anh đi nắng có phủ đầy…"