Duyên nợ

Tác giả:

(Phần 2 cuả “Nợ anh lời xin lỗi”)

Cuộc sống này có những thứ một khi đã mất đi rồi thì sẽ không cách nào lấy lại được.

***

Cuộc điện thoại kéo dài chưa đầy ba mươi giây, Vy vội vã thay quần áo, bắt taxi về phía khu biệt thự Đông A nằm ven rìa thành phố.

Đi vòng vèo qua mấy đoạn đường vắng vẻ mới thấy những ngôi nhà được xây dựng theo kiến trúc Italia nằm san sát nhau. Cảnh trí ở đây rất đẹp nhưng lại có nét hoang sơ và không khí thiếu sự tấp nập. Người ta cố tình tạo ra phong cảnh thế này bởi khu biệt thự này chính là dành cho các đại gia bao dưỡng tình nhân nhỏ.

– Cô chủ.

Người giúp việc cung kính mở cổng cho Vy.

– Anh ấy về chưa?

– Cậu chủ đang chờ cô ở trên lầu.

– Thím đi làm việc đi, tôi biết rồi.

Vy thay dép, bước từng bước lên lầu. Bậc thang hình xoắn ốc giống hệt lòng cô đang quằn quại.

Gần một năm, được bao dưỡng bởi Thanh – người đàn ông giầu có độc thân. Nhưng vai trò của cô chỉ là hai chữ tình nhân không hơn, không kém.

duyen-no

– Honey. Bao giờ anh lấy vợ?

– Muốn anh lấy vợ ư?

– Muốn.

– Được, anh chiều em.

Thanh nhấc bổng Vy lên, ném cô xuống giường. Người đàn ông này luôn thô bạo như thế. Hoàng hôn chạng vạng rọi những tia đỏ rực một góc phòng…

Vy năm nay 20 tuổi. Cô không phải là mỹ nhân nhưng lại là một tài nữ.

Hai năm học xong cấp ba, ba năm đã lấy được bằng đại học loại giỏi. Vì vậy, khi nộp đơn thi tuyển vị trí thư ký giám đốc công ty Hoàng Thanh, Vy đã dễ dàng được nhận.

Ngày đầu tiên đi làm, Giám đốc chính là Thanh – người đàn ông đang nằm phía trên cô lúc này, hỏi cô một câu:

– Động lực nào để cô nhảy lớp và tốt nghiệp sớm thế này?

Câu hỏi tưởng chừng đơn giản. Cô có thể nói rằng do khả năng, sự ham học của mình mà thành. Nhưng lúc ấy, ma xui quỷ khiến thế nào, cô lại trả lời thành thực.

– Tình yêu. Anh ấy hơn tôi ba tuổi, tôi muốn đuổi kịp anh ấy.

Thanh nhíu mày ngạc nhiên.

– Cô không biết rằng, đàn ông thường không thích phụ nữ tài giỏi hơn mình ư?

– À. Biết nhưng tôi có ngoại lệ.

Thực ra, nỗ lực lớn nhất của Vy chính là mau chóng thi đỗ đại học để cùng sánh bước bên người con trai mà cô đã yêu thầm từ nhỏ.

Nhưng trớ trêu thay, khi tất cả mọi người đều biết thì chỉ có anh ấy lại không biết. Ngày cô nhận giấy báo nhập trường, rất nhiều người khen ngợi và chúc mừng cô. Cô gọi điện cho anh, anh chỉ cười và nói:

– Ồ, tốt quá. Vậy, hôm nào lên anh tìm nhà trọ cho.

Người con trai ấy không hề ngạc nhiên, không chút thắc mắc tại sao đứa em họ bằng tuổi cô năm nay lên lớp mười hai, còn cô lại đi học đại học năm nhất. Vậy cho nên, mọi cố gắng dường như vô nghĩa. Đó chính là ngoại lệ của cô.

Vy là người thông minh nên nắm bắt công việc rất nhanh. Cô sớm trở nên ăn ý và trở thành cánh tay đắc lực với sếp của mình. Lâu dần, người đàn ông ấy bắt đầu có thiện cảm với cô.

Hết giờ làm việc, Thanh gọi cô lại.

– Trời đang mưa, tôi đưa em về.

– Vậy thì tốt quá.

Chiếc xe xé màn mưa, phóng đi ào ào. Thanh một tay lái xe, một tay đặt hờ hững lên vô lăng, anh nhớ về một buổi chiều mưa năm ấy.

Anh nhớ Ngân – người phụ nữ vừa ăn cướp vừa la làng. Cô ta một mặt nói anh lừa dối cô ta, mặt khác lại mang thai của người đàn ông khác. Có nỗi sỉ nhục nào lớn hơn nỗi sỉ nhục ấy. Thanh hận cô ta nhưng không yêu thì không giận, càng hận lại càng yêu .

Thảo luận cho bài: "Duyên nợ"