Em sẽ tập yêu anh, chàng Cảnh Sát ạ!

Tác giả:

Tối qua, anh bị người con gái anh yêu thương bấy lâu lừa gạt. Cô ấy có nụ cười hiền, tấm lòng nhân hậu và đặc biệt, cô có ánh mắt giống Dương – luôn u uất! Lúc nhìn thấy ánh mắt đó cười thật tươi với người con trai khác anh đã không thể kiềm chế được mình.

***

– AAAAAAA…… Anh ơi, em đỗ đại học rồi!!! Hiu hiu hiu!!! Ôi sướng chết mất thôi!

– Sướng nhé!!! La hét vừa thôi không lại bị hốt đi bây giờ!

– Xí! Còn lâu nhé! Em báo cho anh nghe tin này đầu tiên đấy!!! Tất nhiêu là sau ba mẹ!!! Ahaha

– Vầng , thưa cô! Bây giờ thì cô nên đi ngủ đi cho thế giới này bình lặng vài phút được không?

– Ối xời, còn phải gọi báo cho thầy nữa cơ! Tí nữa em sẽ ngủ đến ngày kia luôn!!! Hiu hiu!!!

– Ừa, ngủ đi rồi lúc nào ra đây anh dẫn đi chơi nhé!

Anh chính là người mà cô quen trên facebook từ năm ngoái. Hai người đối xử với nhau không như anh em bạn bè mà cũng không ra yêu đương. Nó cứ lững lờ, cứ không rõ ràng giữa hai mối quan hệ như thế!

Nhưng thật sự là cô đã yêu anh từ lâu lắm rồi. Cái tuổi nhỏ nhỏ, mới lớn như này thì dễ bị xiêu lòng lắm. Anh thì vẫn vì cô mà im lặng, anh không muốn cô vì anh mà thi trượt, bỏ lỡ mất tương lai phía trước…

cô gái trẻ

1 tuần sau…

– Em ra quán trà đá ở cổng trường anh nhé, anh đang ngồi với bạn!

– Ôi, ngại chết được! Thích nơi nào chỉ có riêng hai đứa chúng mình thôi hà!!!!!

– Cô im đi tôi nhờ! Chỉ có anh với 1 người bạn nữa thôi, không có gì phải ngại! Với lại nó cũng hiền lắm, bạn thân anh đấy!

– Cứ thẹn thẹn sao á!

– Cô mà cũng biết thẹn cơ hả? Mà này, thằng này là đứa ngoan ngoãn, hiền lành, thanh niên nghiêm túc. Cấm em giở trò gì với nó đấy nhé!

– Khiếp! Lai cơ bót!

– Nói nhiều quá! Đến đi!

Anh cúp máy cái rụp làm cô không kịp trả treo lại. Vì trường Cảnh Sát cô thi báo điểm muộn quá nên không kịp ở nhà nhiều đã phải ra Hà Nội sớm để chuẩn bị nhập học. Với lại, ở nhà mãi cũng chán nên cô ra đây với anh chị, với cháu và… với anh.

Hai người chưa bao giờ gặp mặt nhau, chỉ mới nhìn qua ảnh đôi lần. Nhưng đối với cô, điều đó không quan trọng, quan trọng là cô hiểu được anh, hiểu được con người nhạy cảm, lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ nhưng bên trong thì thật mềm yếu và cô đơn. Cô yêu anh, yêu con người anh, nhưng giờ đây, cô chỉ dám yêu anh trong im lặng và giấu đi cảm xúc của mình.

Bởi lẽ một điều, nếu yêu anh, cô sẽ mệt mỏi và đau khổ nhiều lắm!

– Này bên này!!!

Khi cô đi chầm chậm để tìm chỗ anh thì anh đã chạy ra gọi. Anh thấp, gầy và đen. Nhưng gương mặt sáng, nhìn trông là người có học thức.

– Em xinh hơn trong ảnh nhiều đó, Dương!

– Hì…

– Ồ ôi!!! Lâu lắm mới thấy cô thẹn được một cái đấy!

– Anh im đi! Muốn chết hả? À… mà… Người bạn thanh niên nghiêm túc của anh đâu rồi? Sao thấy có mình anh vậy hà!

– À, nó phải quay về trường trực thay bạn nên đi rồi!

Hai người ngồi hàn huyên tâm sự mãi. Nói về cuộc sống, về bạn bè, về tương lai, về gia đình. Giờ đây, đối với cô, anh chỉ như một người anh tốt. Cô không muốn yêu ai ở cái tuổi dở dở ương ương này nữa, cô muốn có một chỗ dựa vững chắc khi chính bản thân đã đủ chín chắn.

Thảo luận cho bài: "Em sẽ tập yêu anh, chàng Cảnh Sát ạ!"