Em sẽ trở lại

Tác giả:

Và cô biết anh vẫn sẽ đợi cô.

***

Những tia nắng đâu còn gay gắt như giữa mùa nữa. Gió hiu hiu thổi mát vào những chiều nắng nhẹ!Bao nhọc nhằn, lo toan hay phiền muộn của mùa cũ chợt tan biến, trả lại cho ta sự thư thái cuối mùa.

Hân Hân ngồi lặng yên bên cửa sổ, khẽ lắng nghe giai điệu của những bài hát quen thuộc. Và rồi…cô lại thấy nhớ…những giọt nước mắt lại nhỏ xuống vào lúc cuối ngày…!

b8a8febe14dbcf78c46671401c97c75f119d088a

Sau mối tình đầu, Hân Hân bỏ mặc tất cả. Từ một cô gái mạnh mẽ, cá tính, độc lập, thích nổi bật. Cô trở nên ít nói hơn, nụ cười tươi tắn ngày nào, giờ chỉ là những giây phút thoảng qua!

Cô vẫn nhớ anh lắm! Chàng trai lớn hơn cô 7 tuổi, anh thành đạt, chín chắn. Cô yêu anh bởi tính cách, tấm lòng của anh.Cô yêu anh bằng tất cả tình yêu, sự nhiệt thành và đôi lúc pha chút nông nổi của tuổi trẻ. Và giờ đây cô lại chuốc lấy sự đau đớn, thất bại. Sự nông nổi, nhiệt thành đó chẳng còn nữa, chỉ còn lại thân hình tiều tụy cùng với trái tim đã bị bóp nát tự bao giờ.

Cô từ bỏ công việc hiện tại của mình. Cô muốn đi tới một nơi thật xa để quên anh. Mẹ đồng ý cho cô đi…bởi vì bà hiểu!

Cô quyết định trở lại Đà Lạt, mảnh đất bình yên ngày nào, nơi cô đã sinh ra! Ở nơi đó còn có những kỉ niệm thưở nào. Đó là nơi cô sẽ trút bỏ mọi lo toan, muộn phiền!

Cô xa Đà Lạt cũng hơn 7 đến 8 năm rồi còn gì. Cô nhớ lúc đó mình đang học lớp 10, bố mẹ quyết định chuyển ra Hà Nội sống. Những kí ức về Đà Lạt chợt hiện về trong cô với những ngọn đồi thoai thoải, những vườn hoa, những ruộng dâu tây chín mọng, ngọt ngào. Rồi cô nhớ về những người hàng xóm thân thiện, gia đình bác Thanh hay Minh- cậu bạn từ thưở thơ ấu! Căn nhà cũ của Hân đã bán lại cho người khác. Khi tới đây sống, cô ở lại nhà bác Thanh, bác là người quen của mẹ, trước đây mẹ và bác là bạn thân từ thuở ấu thơ.

Ánh nắng chiều yếu ớt dần buông xuống những hàng thông xanh rì. Một cô gái với chiếc va li nhỏ bước xuống ga tàu. Lòng cô cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút. Rồi mọi chuyện sẽ qua thôi mà.

Bác Thanh tới đón Hân bằng chiếc xe máy cũ.

Nắng buổi chiều tắt hẳn sau những rặng thông.

Cô được bác Thanh sắp xếp ở trong căn phòng trên gác, nơi có hành lanh nhỏ với vô số những chậu hoa xinh xinh. Từ hành lang có thể nhìn ra cả một vùng trang trại rộng lớn.

Sau bữa ăn tối, trò chuyện với bác một chút, cô đi ngủ sớm. Tối hôm đó, cô ngủ thiếp đi tới tận sáng. Đó là lần đầu tiên sau những vấp ngã, cô thấy mình ngủ ngon như vậy, lần đầu tiên những cơn ác mộng không còn quấy rầy cô nữa…

***

Những ngày sau đó ở Đà Lạt,Hân giúp bác Thanh chăm sóc những vườn hoa hồng, hoa ly hay những luống dâu tây. Bác bảo sau này chúng chín, lấy số dâu đó làm mứt làm bánh kem và nhiều thứ khác nữa.

Mặc dù mệt thật vì chưa bao giờ phải lao động chân tay. Nhưng cô vẫn cảm thấy vui bởi vì khi con người ta chú tâm vào một việc có ích nào đó thì sẽ cảm thấy vui hơn. Tuy nhiên khi về đêm, thi thoảng trong một phút giây bất chợt nào đó, cô lại cảm thấy nghẹn ngào vô cùng, rồi cô khóc nấc lên, khi ấy cô thấy mình cô đơn lắm. Có lẽ màn đêm đen tối lại nuốt chửng đi lí trí của cô.

Thảo luận cho bài: "Em sẽ trở lại"