Em yêu… anh biết…

Tác giả:

Em yêu của anh, 

Anh biết em đang cảm giác thế nào trong lúc này, biết rằng em đang bị tâm tư giằng xé lắm. Anh hiểu em, em yêu dấu. Hôm nay anh không viết cho em những lời nồng thắm, nhưng lại kể cho em nghe một câu chuyện nhỏ. Câu chuyện anh bịa ra để kể cho đứa bé đã làm vỡ một món đồ chơi nó yêu quý nhất. Nó đã khóc rấm rức, ngồi xuống bên đám đổ vỡ điêu tàn mà xắp xếp lại. Song chỉ là mảnh miểng. Dù keo gián có tốt bao nhiêu, món đồ chơi đã vỡ cũng sẽ không còn như nguyên thủy. 

Chuyện kể rằng, ở nước Nhật thường có động đất. Gia đình của cô bé Yuko sống trên vùng đất động. Vật mà Yuko yêu quý nhất là chiếc lọ thơm đựng những búp hoa khô và hương liệu vĩnh cửu, được phong bằng tấm nhiễu đỏ, để trên đầu giường, của bà nội cô tặng từ khi cô còn là con bé lên 5 tuổi. Tặng xong chiếc lọ thơm khoảng một tháng thì bà nội Yuko bị bạo bệnh qua đời. Yuko vô cùng thương tiếc bà, nên tất cả tình yêu cô giành cho cái lọ thơm ấy. Đêm ngủ cô cũng ôm chiếc lọ vào lòng, ngày không vui cô cũng thì thầm trò chuyện với chiếc lọ như trò chuyện với chính bà nội của mình. Thời gian trôi qua, cô từ một nhóc tì trở thành thiếu nữ, song tình yêu đối với chiếc lọ ấy không bao giờ đổi. Cha mẹ cô rất ngạc nhiên, vì khi cô có chuyện gì ngang đầu trái ý, chỉ cần đến bên chiếc lọ và gọi "bà ơi, cháu Yuko của bà hư kìa" là cô sợ hãi và xin lỗi ngay lập tức. 
Trận động đất xảy ra khi Yuko đang ở trường, nhà cửa đổ nát vô số vì cơn địa chấn đến 7 độ Richter. Yuko lo sợ nghĩ đến cha mẹ, nghĩ đến ngôi nhà và nhất là nghĩ đến cái lọ thơm. Khi Yuko về nhà thì quả thật ngôi nhà của nàng đã sập đổ. Cha mẹ nàng bị thương nhẹ thôi, nhưng họ đang rầu rĩ lo thu xếp, phụ giúp hàng xóm đào đóng đổ vỡ tìm nạn nhân mắc kẹt. Họ thấy Yuko trở về bình yên thì mừng lắm. Yuko chạy đến ôm chấm lấy cha mẹ nàng, nhưng chỉ một lát nàng hỏi ngay xem cha mẹ có mang giùm cái lọ thơm không? Cả cha mẹ nàng đến giờ này mới nhớ ra, nên đều lắc đầu như xin lỗi phân bua. Yuko thét lên như người điên, chạy vào đống đổ nát như điên bới đào chiếc lọ. Những người biết chuyện, bèn cùng giúp đỡ cô bé đào bới tìm kiếm. Cuối cùng thì người ta cũng tìm được những mảnh vụn của chiếc lọ. Yuko nức nở cua cào những mảng vỡ và hương liệu bên trong mà ôm vào lòng. Cô khóc ngất, nghẹn ngào tức tưởi: "Bà ơi, cháu mất bà thật rồi! Bà ơi, sao bà nỡ bỏ cháu đi!" 

Cô bé gói tất cả đống vỡ vụn và nội hàm trong chiếc lọ vào một chiếc khăn. Hàng ngày mở ra coi, rồi khóc. Cha mẹ cô dỗ thế nào cũng không được. Họ đành lắc đầu bó tay. Vị Sư già trụ trì gần đó nghe tin, bèn đến nơi hỏi Yuko: 
– Này sao con khóc mãi vậy? 
Yuko thưa: 
– Bạch Thiền Sư, con khóc vì con bị mất đi người thân. Bà con vừa qua đời. 
Thiền Sư hỏi: 
– Bà con người trông ra sao? Mặt mũi dáng vóc thế nào? 
Yuko ngơ người và trả lời: 
– Bà con là một cái lọ thơm! 
Thiền Sư hỏi: 
– Thế con có là một chiếc lọ không? 
– Dạ bạch không ạ! 
– Thế tại sao con lại gọi chiếc bình đó bằng bà? Tại con là người, thì bà của con là người. Không thể nào có sự nghịch lý như con nói đâu. Con coi kìa ba con, cô con là sự nối truyền của bà con. Con không lo giúp sức để dựng lại cuộc sống. Lại ngồi đây mà than với khóc. 
Yuko ngẩn người tin tưởng. Cô biết vị thiền sư nói hoàn toàn không sai lầm. Thương bà thì hãy thương những gì thuộc về bà mà luân lưu trong huyết quản của người thân và cả trong chính cô. Cô biết bà đã chẳng còn nằm trong chiếc bình ngày xưa nữa. Nhất là không phải đám vỡ vụn trong chiếc khăn kia. Mà bà đã siêu thoát ra khỏi mọi vật chất, bà sống chính trong tâm tưởng và giọt máu của mình. Sự bừng tỉnh ấy đã khiến Yuko sáng ngời gương mặt. Chắp tay quỳ gối đảnh lễ vị Thiền Sư rồi đứng lên, chạy đến ôm hôn cha mẹ và bà cô, những người Yuko giận không thèm nói chuyện vì họ để quên "bà" của nàng trong phòng, để cột đổ xuống đè "bà vỡ tan." Yuko tha lỗi cho mọi người thân và cho chính mình. Khi nàng ôm bà cô thật chặt trong vòng tay, tự tâm thức nàng có tiếng của bà nội vang lên "cháu trưởng thành rồi Yuko. Ta sống mãi mãi trong tâm cháu!" 

Em yêu dấu, 
Anh mong em hiểu những điều anh kể trong chuyện ở trên ngoài những dòng chữ đen đen chi chít trên đây. Hãy chắt lấy cái nội dung ngoại ngôn từ của nó thôi em ạ! Anh viết cho em thêm một câu ngạn ngữ của người Nam Ấn: "Trong chết chóc nào cũng có sự đâm chồi nảy lộc của một đời sống mới. Sự đổ vỡ nào cũng có cái lạc vị của giải thoát khỏi hình hài cứng ngắc." 

Anh yêu em và mãi ở bên em 

(Nhật ký viết riêng cho em…) 



Quảng Diệu Trần Bảo Toàn

Thảo luận cho bài: "Em yêu… anh biết…"