Gái tỉnh lẻ…

Tác giả:

Tôi đã không ngủ được với cái tên Thanh Hóa và càng không thể lí giải được tại sao lại có sự phân biệt như thế khi tất cả chúng ta đều là người Việt Nam, kén chọn con dâu lại phải kén chọn nơi họ sinh ra mà không hề để ý tới phẩm chất, đạo đức con người chăng?

***

Và thế là…những tin nhắn của anh đã trở thành vô cảm đối với tôi, sẽ chẳng bao giờ con trai tôi biết cha nó là ai, như thế là có lỗi…nhưng thà có lỗi còn hơn nó biết sự thật về người cha của mình, tôi sẽ nuôi dưỡng trong tâm hồn đứa con bẻ bỏng về hình ảnh một người cha đầy nhân cách… “con sẽ phải cố gắng mỗi khi nghĩ về cha con…”

Tôi đến với anh, lúc đầu là tình yêu thật lòng của một người con gái mới lớn, nhưng đó chỉ là tình yêu đơn phương, chẳng mong có kết quả gì tốt đẹp hơn thế, rồi anh yêu tôi, lòng tham vọng trong tôi nảy nở…nhưng có lẽ rằng, tôi đã lầm tưởng, tôi yêu anh nhiều hơn tôi nghĩ.

gai-tinh-le

Tôi biết anh trong chớm lạnh của mùa thu, mùa mà người ta vẫn nói là nơi bắt đầu của những câu chuyện tình, anh là sinh viên năm cuối, tôi – cô gái tỉnh lẻ, bỡ ngỡ bước chân vào mái trường đại học, sớm bắt nhịp với cuộc sống mới và trong lòng trào dâng niềm khao khát bám trụ nơi này. Một chàng trai có tiếng học giỏi, đẹp trai, con nhà giàu lại có nhiều tài lẻ, đó chẳng là những điều mà bao cô gái ao ước, trong đó có tôi. Nhưng cái điều tôi ao ước dường như là quá đỗi xa xỉ, tôi chỉ dám nhìn trộm anh mỗi khi đi ngang qua lớp, ngắm anh qua những tấm hình facebook, lần mò đọc từng dòng tâm sự mà không thể kết bạn được với anh vì anh đã quá đông bạn bè…những việc làm không có gì dỗi hơi hơn thế, bởi tôi biết chắc chắn rằng chẳng khi nào anh để ý tới tôi. Tôi vô duyên tới mức nằm khóc một mình khi ngắm những tấm hình anh chụp với các cô nàng “chân dài”, hay một thông báo về mối quan hệ “hẹn hò”, “đã kết hôn” của anh, mà tôi chẳng có quyền gì ghen tị…

 Tình yêu đơn phương đủ lớn trong tôi, đủ lớn như kiểu chúng ta thổi một quả bóng bay đến quá cỡ rồi giật mình khi nó nổ tung trong tiếc nuối…tôi cố gắng từng ngày, hi vọng một ngày kia sẽ có người tới đánh thức trái tim tôi, phù hợp với tôi và chẳng có gì là mối quan hệ xa xỉ như tôi nghĩ…Thời gian lặng lẽ trôi qua, tôi chỉ nhớ về anh như nhớ về một thời yêu đơn phương, ngây dại, khao khát chạm tới mà chưa bao giờ chạm tới.

Trên đường làng ngun ngút, với gió, với những chiếc lá vàng thưa thớt rơi, những vòng xe chẳng cần lăn nhanh vội vã, tôi ngẫm nghĩ về cuộc đời, tôi nhìn thấy bàn tay đen sạm của mẹ thoăn thoắt hái những búp chè non xanh mơn mởn, chiếc nón tươm ngả màu lòng nhấp nhô trên nền mướt, thấy bóng cha với mái tóc sáng màu nhưng đôi chân vẫn gồng lên vì một niềm tin nào đó…tất cả cứ xoáy vào tâm tưởng tôi về hình ảnh một vùng Tây Bắc xa xôi! Niềm khao khát trong tôi cồn cào, bỏng cháy.

***

Ngày 24 tháng 12 năm 2009,

4 năm sau…Tôi gặp lại anh trong ngày Noel với tiết trời se se lạnh, đủ để cho người ta muốn được ôm từ phía sau, một chiếc sừng xanh, đỏ, nhấp nháy đáng yêu cài trên tóc, như kiểu thời trẻ con quay về trong khi tôi đã 23 tuổi, tốt nghiệp ra trường và có một công việc ổn định. Giờ tôi đã có người yêu, người ấy kém anh về mọi mặt nhưng duy nhất có tình yêu người ấy dành cho tôi là lớn hơn tất cả. Nói là gặp lại nhưng chỉ là từ phía tôi, còn anh thì có lẽ rằng chưa một lần hình ảnh của tôi tồn tại trong trí nhớ. Nếu nói như thế thì anh gặp tôi lần đầu. Ngồi cùng hàng ghế trong nhà thờ với anh, tôi cũng ngạc nhiên bởi sự cô đơn hiện rõ trên khuôn mặt, một người đàn ông như anh lại đi chơi Noel một mình ? Nếu như chưa có người yêu thì chắc cũng phải có một hai nàng bên cạnh cho đỡ buồn chứ ? Tôi trộm nghĩ…

Thảo luận cho bài: "Gái tỉnh lẻ…"