Gấu ơi, về với em!

Tác giả:

Em quen rồi, quen cái cách mà mỗi lần anh về làm ấm áp trái tim em nhưng khi đi lại để nó trống trải và lạnh lẽo như thế…

***

1.

Gió đông tràn về vào một buổi sớm mai đầy nắng. Em đã thức dậy nhưng vẫn chưa đặt chân ra khỏi giường, ngồi tựa lưng vào tường rồi với tay mở tung cửa sổ để cái lạnh tràn vào căn phòng vốn dĩ cũng lạnh lẽo không kém gì ngoài kia. Đôi mắt nặng trịch và sưng lên vì đêm qua em lại khóc…

gau-oi-ve-voi-em

Khóc đêm, với em cứ như một thói quen khó bỏ. Xuân, hạ, thu rồi sang đông, bốn mùa với mười hai tháng dài đằng đẵng đã cuốn đi rất nhiều nước mắt mà đến suốt đời em vẫn không sao đếm hết được. Mùa đông có thể đóng băng mọi thứ nhưng biết đến bao giờ mới có thể đóng băng nỗi đau để em thôi khóc mỗi tối thế này. Mò mẫm trong bóng tối tìm những mảnh vỡ điện thoại và lắp lại. Đêm qua em lại ném nó vào tường sau khi trò chuyện cùng anh. Em đã ném cái điện thoại này không biết bao nhiêu lần nhưng nó vẫn sử dụng được. Chắc nó cũng như em, dù anh có đẩy em ra xa như thế nào đi nữa thì em cũng lao đầu vào sau khi đã khóc thật to. Một tin nhắn – tin nhắn đến lúc 5 giờ sáng: “Anh sẽ về gặp em!”

Lòng em bình yên lạ. Lẩm nhẩm trong miệng rồi đưa tay lên đếm, thoắt cái đã 4 năm dài ta biết nhau và chỉ cần mùa đông này trôi qua là thêm một con số nữa – 5 năm. Em và anh từng học cùng trường cấp II, nhưng ngày em rụt rè gửi lá thư vào ngăn bàn cho anh cũng là lúc anh nắm tay Vân Anh lướt qua em như một cơn gió. Rồi thời gian đi qua, anh và cô ấy cùng chuyển lên Sài Gòn. Còn em chuyển trường về một thị trấn nhỏ. Cả ba cùng rời xa Mỹ Tho, để lại nơi đó biết bao kỉ niệm, biết bao niềm vui lẫn vùi trong tiếc nuối.

2.

Em, anh chạy xe ì ì trên bờ đê rồi dừng lại ven đường, những chùm hoa muống tím chạy dọc theo con đê dài rồi mất hút bởi rừng chắn gió. Biển màu nâu đỏ phù sa lam màu vàng của nắng sớm, hoang sơ nhưng đẹp. Bãi cát đầy những vỏ sò, vỏ nghêu, những nhánh dương khô vùi sâu dưới lớp lớp cát vàng mịn. Những con sóng bạc đầu buổi sớm trong cái lạnh mùa đông vẫn tinh nghịch như ngày nào, lúc thì dồn dập khi thì nhẹ nhàng. Một cảm giác bình yên quá đỗi.

– Em thích gì ở biển mà ngày đó muốn anh ra biển cùng em?

– Yên tĩnh, nhẹ nhàng và …hình như em có thêm cảm giác hạnh phúc nữa.

– Em lại nữa rồi! – Anh quay sang rồi dùng hai tay kéo cái má phúng phính của em ra, một nụ cười giả tạo.- Anh đã bảo em buông cái cảm xúc ấy đi kia mà, em thừa biết anh yêu ai mà còn lao đầu vào, ngốc quá!

– Vậy anh còn về với em làm gì?

– Còn nói câu nói được à? Bao giờ em mới thôi những cái trò trẻ con như thế. Em nên nhớ rằng anh về đây không phải vì anh nhớ em, cũng không phải vì anh yêu em…Chỉ là vì…- Anh quay đi không nhìn em nữa.

– Em biết! Em biết!…Vì anh muốn đi thật xa để quên đi cô gái ấy. Và em cũng chẳng là gì của anh để bắt anh phải quan tâm như thế. Em biết! Em biết…em chỉ là em gái của anh mà thôi.

Nói rồi em ôm chầm lấy anh nhưng anh nhẹ gỡ vòng tay ấy ra khỏi người. Hai tay em buông lơi một cách gượng gạo. Anh quay lưng bước nhẹ vào bờ.

Thảo luận cho bài: "Gấu ơi, về với em!"