GIÁ MÌNH CÓ AI ĐÓ ĐỂ YÊU

Tác giả:

Chúng ta không hẹn nhau kiếp sau, bởi vì chỉ có những người yêu nhau mới mong được gặp lại. Anh hãy yên tâm đi đến nơi mà anh muốn, gặp người mà anh thương…

***

gia-minh-co-ai-do-de-yeu

Trước khi lên xe, người ta tiêm cho cô một mũi an thần. Cô loáng thoáng nghe thấy có tiếng người hỏi nhưng rất rời rạc, những mảnh vụn thông tin chắp nối thoáng hiện lên trong đại não rồi biến mất: “Ổn…ở lại…đừng”. Cô không xác định nổi là giọng nam hay nữ, nói với cô hay là những người đang ngồi cạnh cô, nhưng theo bản năng cô vẫn gật đầu. Rồi, cô cảm thấy đất dưới chân mình đang di chuyển. Cô bắt đầu nói lẩm nhẩm: “Sẽ qua hết, sẽ qua hết, sẽ qua hết”.

Cô thường làm thế mỗi lần thấy sợ hãi, nhiều năm nay, từ khi cô còn rất nhỏ. Cô thực sự tin rằng suy nghĩ tích cực là cách thức tốt nhất để chống đỡ lại mọi khó khăn, hoặc giả như nó chỉ là một phương pháp tự thôi miên để lừa mình dối người, thì cũng có tác dụng hơn thứ thuốc ngủ chỉ làm tê liệt mọi giác quan, sau đó khi tỉnh dậy, mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn đấy, bởi không phải cơn ác mộng nào cũng là mơ.

Giữa chừng, dòng suy nghĩ của cô bị gián đoạn, vì cái lay dữ dội của chồng mình. Cô hơi bực bội, tuy rằng trong xe rất tối, chỉ có ánh sáng xanh nhạt tỏa ra từ chiếc bảng điều khiển và mắt cô chưa kịp thích ứng được với việc mở ra đột ngột, thì cô vẫn nhận ra đó là chồng mình. Cô không hiểu từ lúc nào anh lại chuyển xuống ngồi cạnh cô. Không phải vị trí của anh là ở chỗ ghế lái sao? – Cô mấp máy môi, nhưng không thành tiếng. Xong, ngay lập tức cô phát hiện ra có điều gì đó vô lý, chồng cô vốn dĩ không ở đây. Thì ra là nằm mơ – cô cười nói. Xe vừa qua một đoạn đường xóc nảy. Cô đoán. ***

Năm thứ tư đại học, cô chuyển đến sống tại một nơi hoàn toàn mới. Chỗ cô ở hiện tại là một căn nhà bốn tầng, mỗi tầng có hai phòng khép kín, nếu gọi là “xóm” thì hơi đồ sộ. Dẫn vào nhà trọ là một cái ngõ hẹp sâu hun hút, hai bên đường đều là nhà cao tầng san sát, có sạp bán rau củ thịt cá, có cửa hàng tạp hóa, quán cơm bình dân, gội đầu massage. Khi cô tìm đến đây, vừa vặn bà chủ nhà đang treo biển cho thuê một căn phòng ở tầng ba, có ban công quay mặt về hướng Nam, vừa có thể sưởi nắng và bày biện một vài chậu cây cảnh.

Cô rất ít khi gặp những người hàng xóm sống quanh mình, ngoại trừ hôm cô khệ nệ khiêng về mấy chậu hoa dài, lúc leo lên cầu thang chạm phải một đôi bạn trẻ đang tình tứ đi xuống. Cô gái nhỏ lén liếc nhìn cô một cái, rồi thì thầm với bạn trai: “Hình như là người mới tới, ở dưới phòng mình”. Chàng trai véo má bạn gái: “Sao em biết? Lắm chuyện thế”. Cô gái nhỏ phụng phịu: “Tại mấy ngày nay không thấy cái tên đàn bà kia lên gõ cửa phòng mình than phiền nữa”. Cuộc trò chuyện tới đây thì kết thúc, hoặc có kéo dài thêm nữa không thì cô không biết, vì đôi tình nhân ấy đã đi đến khúc cua và biến mất. Buổi chiều, cô lúi húi lấp đầy đất vào những chậu hoa dài hình chữ nhật, màu trắng, trông từa tựa như những cái bồn tắm, rồi treo ra phía ngoài ban công, dự định, mấy hôm nữa sẽ đi mua hạt giống hoa dạ yến thảo về trồng. Nhưng sau đó vì mải suy nghĩ cho đề tài luận văn tốt nghiệp nên cô quên mất chuyện này. Cô vẫn hay thế, lúc nhiệt huyết sôi trào nếu không bắt tay vào hoàn thiện ngay, thì công việc rất dễ bị bỏ dở lưng chừng.

Thảo luận cho bài: "GIÁ MÌNH CÓ AI ĐÓ ĐỂ YÊU"