Giấc mơ đêm

Tác giả:

Hạnh phúc chỉ là một thứ ảo tưởng, một giấc mộng hão huyền em vẽ lên thôi anh nhỉ….Em lại trở về là em, kẻ sống trong những giấc mơ đêm trượt dài không lối thoát…Lưỡi dao kia sao sắc thế…Một chút nhói đau nơi trái tim em tìm về với những giấc mơ đêm!

***

Mở mắt dậy, cổ họng nó cháy rát vì men rượu còn đọng lại đâu đây…

Mấy giờ rồi nhỉ? Ngước đôi mắt trĩu nặng vì bộ mi giả chuốt cả cục mascara đen sì lên chiếc đồng hồ quả lắc trên tường: một giờ không hai phút. Sớm quá, đủ thời gian cho nó nằm vật xuống rồi đánh thêm một giấc trước khi ông mặt trời kéo những con gà ra khỏi ổ để chúng rống lên những tiếng ò ó o vô nghĩa. Hơi lạnh, cái lạnh về đêm khi nằm lăn trên sàn nhà với chiếc áo hai dây và quần đùi 15 phân khiến nó nổi gai ốc. Nhìn xuống chân mình, đôi giày cao gót vẫn ở đó, thậm chí cái túi xách cũng chưa được nó buông ra khỏi người. Bê tha thật. Có lẽ nó sẽ không bê tha đến mức như thế nếu lúc về nhà nó còn đủ tỉnh táo.

Lại ngồi dậy. Cố gượng người vứt đôi guốc sang một bên, nó uể oải lết dậy đi về phía tủ lạnh lấy một chai nước lọc lạnh toát. Ngụm nước khiến tòan bộ số dây thần kinh trong người nó đang trùng xuống mệt mỏi lại bật căng dậy tỉnh táo. Gục mặt thêm mươi phút trước cái tủ lạnh, nó đi về phía nhà tắm để gột rửa bản thân. Có một động lực nào đó khiến nó dọn sạch bãi chiến trường do chính nó bày ra.

Xong xuôi, nó lại nằm lăn ra giường nhưng không sao ngủ nổi. Chiếc điện thoại tắt ngóm được cắm lại sạc pin và mở lên. Không có một cuộc gọi nhỡ nào, không một tin nhắn. Điều mà nó mong chờ nhất lúc này, chỉ một thôi, chỉ là một tin nhắn của anh, hay một cuộc gọi đến từ số máy nó để tên là “Ck iêu”. Nhưng không! Ừ, anh quên nó nhanh thế đấy.

Hơn ba ngày nay bố mẹ cũng không gọi về. Có lẽ ông bà ấy bận cho những dự án lớn của mình đến mức mắc bệnh đãng trí mà không nhớ ra cách đây 18 năm có đẻ ra một đứa con là nó. À mà chắc không phải, trừ việc không gọi điện, không về thăm, không thư từ, không quan tâm ra thì số tiền ông bà ấy gửi để phục vụ cho sự sống còn của nó hàng tháng vẫn đều đặn. Trở mình và thở dài! cái thở dài não nề lần thứ n trong 18 năm trở lại đây của nó!

50dda619-4965-4b22-a128-eea429153a94

Hôm qua “ck iêu” nói với nó một câu cực kì dễ nghe nhưng lại vô cùng khó chấp nhận:

– Mình chia tay nhé!

– Tại sao?

– Anh mệt mỏi rồi…

– Chứ không phải anh có người con gái khác à?

– Em muốn nghĩ sao cũng được…

– Em có quyền níu kéo anh không?

– Vô ích thôi em, đừng làm nhau thêm mệt mỏi nữa.

Rồi sau đó nó nhắn cho anh hàng chục cái tin với đủ mọi thể loại mà nó có thể nghĩ ra với mục đích anh sẽ quan tâm và lo lắng cho nó. Nhưng không, hình như anh thay số điện thọai rồi.

Nó quen anh trong một quán bar. Tình yêu của nó đến rất nhanh và rất mạnh, hậu quả kéo theo là sự lỏng lẻo dễ vỡ! Quả thực nó chưa yêu anh đến hết mình nhưng cũng không phải quá mờ nhạt để cho anh có thể chia tay nó như thế này. Nó muốn khóc nhưng không được. Cuộc sống dạy nó phải ương ngạnh, bướng bỉnh, lì lợm để sống. Khóc không phải cách tốt để chữa lành vết thương lòng… Cố vùi sâu vào chiếc gối, nó chìm vào bóng đêm cô đơn và lạnh lẽo.

Thảo luận cho bài: "Giấc mơ đêm"