Giang Nam người cũ

Tác giả:

Thác là thể phách, còn là tinh anh
(Nguyễn Du)

Ai phụ tình ai, lỗi tóc tơ!
Đèn khuya truyện cũ hận dâng mờ
Giang Nam…! Mực động sầu trên giấy;
Chữ đảo điên rồi, thánh thót mơ

Ý tóc niềm da lượm kiếp nào
Đọng về mây tuyết nửa chiêm bao,
Đông A bừng thắm môi hàm tiếu,
Trăng phới bài ngân, liễu vướn cao.

Sương bay giải áo mướt rờn nhung
Sao ánh xiêm thêu ngọc rủ chùng,
Thưa thớt không gian, chìm tiếng nói,
Âm thanh huyền hoặc thoáng mờ rung.

Tính qua giọng suối ngợ tai phàm
Nhạc thấp cung Hồ, mộng phớt lam
Hơi gió xa khơi lời nhỏ nhẹ,
– Em nghìn thu cũ gái Giang Nam?

Bừng thức tiền nhân choàng cảm giác,
– Ai nghìn thu cũ gái Giang Nam?

……..

Ta nhớ rồi! Em: hồn lẫn xác,
Em nghìn thu cũ gái Giang Nam.

Cô hàng xóm nhỏ chớm si mê,
Trầm lạn. Tây Sương lỡ dở thề,
Kiếp trước đời sau tình vẫn một,
Thời gian xuôi gửi tiếc thương về.

U uất không tan nẻo dạ đài,
Hồn trinh phiêu dạt lánh phàm thai
Sắc hương lơ lửng trôi dằng dặc,
Kết nhớ dồn yêu vọng với ai.

Ai đó là ta một kiếp nào,
Trầm luân, hồn tỉnh giữa chiêm bao.
Giác quan vụt chảy niềm run rẩy
Xưa đã nghìn thu gửi má đào

Cặp má đào xưa vừa độ chín,
Ôi nghìn thu cũ gái Giang Nam!

….

Đổi xác bao lần, ta lỗi hẹn.
Em nghìn thu vẫn gái Giang Nam.

Thảo luận cho bài: "Giang Nam người cũ"