Góc phố tôi ngồi cùng em

Tác giả:

Tối chủ nhật, em tắt máy. Điện thoại của em chỉ vang lên những dòng vô tâm. Khi chế tạo ra chiếc điện thoại di động, người thiết kế đã nghĩ ra những âm thanh quen thuộc để giải thích cho lý do cuộc gọi không thể thực hiện được. Đó là vô tình, là nhân rộng cho triệu triệu chiếc máy đã tắt, đã ngoài vùng phủ sóng. Nhưng đó là những âm thanh làm cho trái tim tôi buồn bã. Em chỉ để lại một lời nhắn nơi cửa hàng em làm thêm ngoài giờ học: “Em có hẹn”.

***

anh-status238

Tôi và em đâu có giao ước với nhau là sẽ kể hết cho nhau nghe những gì mình đang có, đang làm và đang đi. Em là riêng của em. Là mái tóc thỉnh thoảng cột tóc đuôi gà dễ ghét đến lạ. Là đôi môi mím chi, là giọng Huế đặc sệt ,thanh thanh mà tôi hay phì cười mỗi lần nghe em réo gọi,một giọng nói không thể lầm lẫn, chẳng thể lẫn lộn trong đám đông. Em hay liếc nhìn tôi như thể em sợ khi ánh mắt của em chạm vào tôi, em sẽ khóc: – Em chỉ là bạn của anh thôi. Được không?

Tôi giấu tiếng thở dài của mình:

– Có cô bạn nhỏ nhắn, xinh xắn, mềm mại như em thì còn gì bằng.

Em bỗng liếc nhìn tôi một lần nữa:

– Sao anh dám nói em mềm mại. Anh hôn em bao giờ chưa mà biết?

Không trả lời được. Dứt khoát là không trả lời được. Em đâu nhớ hôm em nhận được giấy báo nhập học., em đã cầm tờ giấy báo, phóng xe vượt qua cả chục ngã tư có đèn xanh đèn đỏ, phóng xe quên đội mũ, quên cả dùng son Lipice tô lên đôi môi của mình. Thỏi son đó tôi mua ở tiệm thuốc Tây, tặng em vu vơ. Hôm đó, em cầm thỏi son lên, hỏi:

– Tặng tỏ tình em à?

Tôi lắc đầu:

– Không? Nếu tỏ tình anh sẽ tặng em thỏi son xịn hơn… chứ ai tặng loại son mấy chục ngàn này.

Em cười:

– Vậy mà em thích xài loại son này. Gọn, dễ xài, chỉ cần bỏ trong túi, ăn xong vào toillet tô lại là… đẹp như xưa.

Em trở giọng nhỏ đi:

– Em thích bởi vì thỏi son này do anh tặng.

Lần đó tôi vẫn nghĩ rằng chỉ cần một chút thời gian nữa thôi là tôi sẽ nói cho em biết rằng tôi rất yêu em.

Tôi lại nhớ lung tung rồi đó. Mà không nhớ sao được, vì em đã dành hết cả bộ nhớ trong đầu tôi rồi. Tôi có còn chỗ nào nữa đây để mà nhớ một ai khác.

Hôm em nhận được tấm giấy nhập học đó. Kệ cho tôi đang bận rộn viết báo cáo môn học, em kéo tôi đi ngay tức thì:

– Đi nhậu cho vui. Nhậu mừng cuộc đời em sang trang mới.

Tôi nhíu mày:

– Anh đang bận mà. Đợi anh khoảng hai giờ nữa.

Em lập tức bước ra đường:

– Không đợi. Vậy thì đừng gặp nữa. Bạn bè mà chẳng biết sẻ chia.

Tôi sợ em giận. Sợ thật lòng. Thế là theo em vào một quán bia vỉa hè dưới cầu Trường Tiền. Em kêu ra hai ca bia hơi và một con mực khô. Tôi vẫn đùa với em nếu tôi với em thành đôi, tôi sẽ để trong tủ lạnh toàn là mực khô để cho em khỏi mắc công chạy ra chợ mua… khi nhớ nó. Em mời khí thế: – Trăm phần trăm. Thế là giã từ 1tháng mong ngóng, giã từ 12 năm đèn sách cày cuốc để vào đại học.

Tôi cũng nâng ly cùng em, cười thật to:

– Không. Hai trăm phần trăm.

Em uống bia đâu có giỏi. Thế là hôm đó em say. Hôm đó tôi ôm em trong lòng, em mềm như con thú nhồi bông. Em nói trong cơn say:

– Hoàng, anh có yêu em không?

Thảo luận cho bài: "Góc phố tôi ngồi cùng em"