Gửi lại ngày hôm qua

Tác giả:

Hồi ức vốn chỉ nên cất giữ những gì đẹp nhất. 

***

Cô bé lúi húi một mình với mấy viên bi đủ màu sắc trong khoảnh sân ngập nắng ban trưa. Thỉnh thoảng lại chun mũi vì bắn không trúng.

– Này tiểu muội, lại chơi bắn bi à, đi đá banh không?

– A ! sư huynh, muội không đi đâu.

– Sao thế? Hôm trước còn đòi đi mà. Cậu bé xoa xoa mái tóc rối bù của cô bé, ánh nhìn quan tâm

– Cô bé chu miệng xinh xắn – không đi nữa – thằng Bình hâm bảo muội là con gái không cho muội đá banh.

– Tưởng gì, có sư huynh ai dám không cho muội đá, cậu bé vỗ ngực vẻ mặt ….

– Thôi, muội không thích bọn nó, sư huynh đi đi.

– Vậy không đi, thì vào nhà đi, nắng thế này con gái ra nắng bị đen đấy.

Nói rồi, cậu bé chạy vọt đi, không quên ngoái đầu lại dặn dò – buổi chiều ra bãi sân thả diều, sư huynh làm cho muội cây kiếm mới nhé.

Cậu bé đi rồi, cô bé cất những viên bi lăn lóc trên sân vào một lọ nhựa rồi chạy vào nhà tìm con diều cả tuần nay bị xếp xó. Nghĩ tới buổi chiều có cây kiếm mới trong lòng tràn ngập niềm vui.

gui-lai-ngay-hom-qua

Tuổi thơ ngập tràn, là những buổi rong ruổi triền đồi cùng cánh diều no gió; là những trò chơi không bao giờ biết chán; là những dỗi hờn trẻ con đến rồi đi chóng vánh.

– Sư huynh, buổi chiều đi hái sim nhé.-

– Hái cái gì, chiều nay sư huynh qua nhà thằng Cường bờm chơi rồi.

– Nhưng muội thích ăn sim mà, mai muội lại đi học rồi, đi nha sư huynh – cô lắc lắc cánh tay anh giọng ngọt ngào nhõng nhẽo.

– Nhìn cô nhõng nhẽo đáng yêu anh không nỡ từ chối nhưng nghĩ đến vụ cá cược bắn bi chiều nay anh lại không muốn bỏ – muội rủ Nhung đi đi, hôm khác sư huynh dẫn muội đi.

– Muội rủ rồi, Nhung bảo trời nắng không đi.

– Đấy – anh gõ nhẹ vào trán cô – người ta con gái trời nắng thì ở nhà, ai như muội cứ như con trai suốt ngày chạy ngoài nắng thế, đen thui hết cả rồi, chẳng dễ thương chút nào.

– Hứ! đen thì đã sao. Muội vẫn còn trắng hơn sư huynh đấy. Cô xụ mặt, hai má phúng phính dỗi hờn.

– Được rồi, tiểu muội dễ thương nhất, về nhà đi, trưa nắng lát mẹ mắng lại khóc nhè.

– Muội không thèm chơi với sư huynh nữa, sư huynh không dẫn muội đi hái sim – Nói rồi cô xoay ngược cái nón lưỡi trai đỏ chót quay lưng chạy một mạch về nhà. Anh gãi đầu – Đúng là con gái, lại dỗi rồi.

– Sao bảo làm cho sư huynh màu đen, giờ biến thành màu trắng rồi. Anh quơ chiếc khăn len trước mặt cô bày ra vẻ mặt khó hiểu.

– Muội thấy màu trắng rất đẹp mà, rất hợp với sư huynh nữa. Cô cười nheo đôi mắt trong veo sau cặp kính cận, tay xoa xoa hai bên má vì lạnh.

– Con trai thì phải màu đen nó mới cá tính. Ai lại cái gì cũng màu trắng như con gái.

– Thì muội là con gái mà, khăn len là do muội làm, muội có quyền chọn màu, sư huynh không thích thì trả đây. Hứ! cô lầm bầm đã mất công làm còn bị chê

– Muội cũng là con gái… còn chưa kịp nói hết câu, anh đã phải ôm bụng, mặt nhăn nhó vì đau. Cô vẫn lườm anh bằng đôi mắt của phù thủy ác ma ( đây là do anh nói) sau khi tặng anh một “chưởng” vào bụng.

– Thôi, thôi, sư huynh xin lỗi phù thủy muội muội, đây là chiếc khăn len đẹp nhất mà sư huynh có (vì trước đây anh làm gì có chiếc khăn nào đâu). Lạnh quá, sắp chết cóng rồi nè, hay là muốn tự tay quàng khăn giúp sư huynh – Nhìn bộ mặt nham nhở vô đối của anh, cô lầm bầm gì đó, cuối cùng vẫn giúp anh quàng khăn quanh cổ.

Thảo luận cho bài: "Gửi lại ngày hôm qua"