Hai người vợ hờ

Tác giả:

Ai nói Thím không biết ghen! Thím ghen suốt 20 năm qua rồi còn gì? Bây giờ Thím vẫn ghen đó thôi. Cái ghen của người đàn bà không hề yếu đuối.

***

Thím lại soi gương, khuôn mặt sao mà nhăn nheo quá thể. Không nhăn nheo sao được, tóc cũng đã bạc gần hết rồi còn gì. Mà Thím thì đã già gì cho cam, ngót nghét 50 tuổi, cái tuổi thành công, sung túc, chín mùi của phụ nữ cơ đấy.

Thím cứ mãi nhìn mình trong gương mà quên bẵng đi buổi chiều đã đổ. Cái thứ buổi chiều vẫn thế, không đổ thì thôi, khi đã đổ chẳng chờ người ta kịp vuốt lại mái tóc.

hai-nguoi-vo-ho

– Má ơi! Cơm chín chưa má, túi ni mình en chi rứa má?

Giọng con Mai véo von từ đầu cửa làm Thím giật thót:

– Cá má kho hồi trưa rồi, khi mô muốn en thì bét cơm thôi? Con qua coi thử dì Hai có đông khách không? Ừ mà thôi, để đó má qua rồi phụ dì luôn.

Thím rời cái gương, ngoài kia trời đã nhá nhem tối. Đã 20 năm trôi qua, khi nào cũng thế, hễ có thời gian rỗi là Thím lại ngồi trước gương. Cái gương được Thím lau sáng bóng, không một hạt bụi. Có lẽ vì Thím sợ, Thím sợ nếu mình không nhìn, không ngắm, không giữ kỹ có lẽ cái vẽ căng mọng, tròn đầy của người phụ nữ 29 sẽ trôi đi mất.

Đó chính là ngày chú quyết định để mẹ con Thím lại, một mình tha phương kiếm kế mưu sinh cho cả nhà. Thím còn nhớ như in cái ngày chú lên đường cùng mấy người bạn theo tiếng gọi của quế Trà My, trầm Trà Giác. Lúc đó con bé thứ hai mới chưa đầy 3 tháng. Thím gọi con bé là Trà My.

– Em cố gắng chăm con, vài bữa anh về!

Thím ngày ngày ôm con ngóng về hướng núi, phía đã mang theo lời nguyền trăm năm. Hai tuần chú lại về thăm mấy mẹ con với chút quà xứ núi. Rồi thưa dần một tháng chú về một lần. Bé Trà My dần lớn. Nó bi bô tập nói, rồi nó hỏi ba. Thím đau rát ruột.

– Ba đi làm kiếm “xiền” rồi dzài bữa ba mua bánh dzề cho con nghe!

Cuộc sống bắt đầu khấm khá, có cái nhà, cái xe nhưng Thím thấy sao càng ngày càng nhạt thếch.

Cái thứ trầm, thứ quế cay nồng, thơm ngút nó hút hồn con người ta. Chú thưa về nhà hơn. Mỗi lần chú về lại vội vội vàng vàng. Thím khăn gói đi tìm. Hỡi ôi! Phía trên kia không giống như những gì chú nói, như những gì chú kể. Một mái nhà, một người đàn bà xinh đẹp trẻ trung hơn Thím, một đứa con gái bi bô gọi chú là ba. Thím chết trân. Hai đứa con ngây ngô mừng ba. Trong kia, người đàn bà trẻ ấy cũng chỉ đứng nhìn ra.

– Anh xin lỗi! Ngàn lần xin lỗi em!

Cái ba lô con con trên tay chỉ chực rơi xuống đất, Thím thấy trời đất như quay cuồng, chao đảo. Thím muốn thét lên, muốn đấm vào ngực chú, muốn xỉ vả “Anh đã hứa với em mà? Anh hứa chỉ có mẹ con em thôi mà? Anh là đồ tồi…” Nhưng tất cả chỉ có nước mắt. Mà có lẽ bao nhiêu nước mắt đó đã cuốn theo tất cả những hờn giận, những xỉ vả, những oán trách trôi dài trên đôi gò má còn lem nhem chút phấn hồng của Thím.

– Gió rừng độc lắm, anh xin em vào trong đi, em giận anh nhưng xin hãy nghĩ cho con,…

Thím biết, biết tất cả, Thím có muốn đứng đây đâu. Thím chỉ muốn chạy đi cho thật xa, thật nhanh để khỏi nhìn thấy chú, nhìn thấy cái mái ấm riêng của chú. Nhưng sao chân Thím như bị chôn chặt, người Thím như đeo ngàn tảng đá. Người ta đưa Thím vào nhà. Có lý do gì Thím lại để các con đứng ngoài này? Đây là nhà của ba nó, nhà của chồng Thím cơ mà. Nhà của chồng Thím tức phải là nhà của Thím. Vậy có lý do gì Thím không được vào. Người phải đứng ngoài này là người đang đứng trong nhà nhìn ra kia kìa. Thím phải vào, Thím phải là bà chủ.

Thảo luận cho bài: "Hai người vợ hờ"