Hạnh phúc không muộn màng

Tác giả:

Anh trở về căn nhà. Căn nhà tối om. Chị đâu? Anh thầm hỏi. Không ai trả lời anh. Chính anh cũng không thể trả lời vì hơn ai hết anh biết rất rõ rằng ở cái thành phố ồn ào và náo nhiệt này chị không có bà con thân thích hay họ hàng gì cả.

***

Căn phòng không có chị khác lạ vô cùng. Yên tĩnh đến ngột ngạt, chỉ có ánh sáng mờ mờ của chiếc đèn ngủ. Trên bàn mâm cơm đã dọn sẵn, pin cà phê đã cạn và một phong thư.

“Anh yêu! Có lẽ anh đã đúng. Em đã quá ích kỉ khi ép anh- một con người của nghệ thuật phải lựa chọn. Em đồng ý với anh rằng một người làm nghệ thuật bao giờ cũng cần có một khung trời riêng của họ. Anh cũng vậy, anh cũng có một khung trời của riêng anh và dù cố gắng đến thế nào đi chăng nữa em cũng không thể bước vào đó. Ý nghĩ đó làm em phát điên lên vì ghen tị với cái “nghệ thuật” vô hình mà em không thể thắng được. Vì thế em quyết định ra đi. Xin anh đừng hiểu lầm rằng đây là một hành động giận dỗi và xin anh cũng đừng tìm em làm gì. Em yêu anh, em không muốn anh phải khó xử vì phải lựa chọn. Em ra đi cũng để giữ cho mình một anh chỉ của riêng em, không của bất kì ai. Từ nay, em trả anh lại với công chúng, với bao người hâm mộ anh, trả anh lại cho cô gái phù hợp với anh nhất “Phương Linh”. Em nấu cho anh bữa cơm cuối cùng. Có lẽ lúc anh về nó đã nguội lạnh rồi phải không? Anh hãy uống nốt cốc cà phê này thôi và đừng bao giờ uống cà phê đen không đường nữa anh nhé.

Vĩnh biệt anh. Người con gái trọn đời chỉ yêu mình anh”

Anh buông rơi lá thư trên tay, ngồi bệt xuống sàn nhà. Dường như có ai đó đang bóp chặt mũi anh. Anh ngột ngạt. Anh không thở được. Anh đau. Đau lắm. Ở khoé mắt, một giọt lệ chực trào ra.

Anh ngửa người ra giường, chẳng còn đủ sức để làm bất cứ một việc gì kể cả việc gọi tên chị. Trong đầu anh lại vang lên lời nói của chị đêm qua:

– Anh ơi! Chúng mình cưới nhau đi!

Anh ôm lấy chị vào lòng. – Anh xin lỗi! Hãy chờ anh thêm một thời gian nữa. Nếu bây giờ anh dừng lại thì anh sẽ chỉ đứng trên vạch xuất phát mà thôi. Chị khẽ gật đầu trên vai anh. Thế mà giờ đây, chị đã ra đi, xa anh thật rồi.

caphe-tutu-bai

Anh nhớ lại cái ngày định mệnh đã khiến hai người gặp nhau. Lúc đó anh là một chàng ca sĩ nổi tiếng, hào hoa, phong nhã, đầy bản lĩnh. Mỗi khi anh bước lên sân khấu, trái tim của bao cô gái phải đập loạn nhịp, trong đó có chị. Chị biết rất rõ về anh, tên tuổi, địa chỉ, sở thích, năng khiếu, bạn bè. Chị thuộc làu làu mọi câu nói, mọi câu trả lời phỏng vấn của anh. Chị có cả một bộ sưu tập các đĩa hát của anh. Đối với chị thế là quá đủ. Nhưng ông trời vẫn muốn cho chị một ân huệ nữa.

Hôm đó, anh Hải – nhóm trưởng thông báo sẽ có một ca sĩ cùng tham gia vào chuyến đi thăm và tặng quà cho các em nhỏ ở trại trẻ mồ côi của câu lạc bộ. Chị gần như chẳng quan tâm đến chuyện đó. Trong lòng chị lúc bấy giờ tràn ngập niềm hạnh phúc- hạnh phúc khi sắp được làm một điều có ích. Thế nhưng, khi trông thấy anh bước xuống từ xe taxi, chị tưởng như mình sắp ngất đi vậy. Đúng là anh, với chiếc áo sơ mi hồng mang nét lãng mạn, cặp kính gọng đen tạo cho khuôn mặt một nét rất trí thức và đặc biệt là nụ cười, nụ cười rạng rỡ, hiền hoà. Nụ cười đã khiến trái tim chị đập loạn nhịp mỗi khi bắt gặp.

Thảo luận cho bài: "Hạnh phúc không muộn màng"