Hay là mình cứ bất chấp hết mà yêu!

Tác giả:

Đêm. Vũ trằn trọc mãi không tài nào ngủ nổi. Nói ra hết với cậu ấy, là đúng hay sai?

***

“Giật mình nghe, chợt lạnh giấc mộng nào Ánh đèn buồn nỗi vắng bóng trăng sao Hoa sữa lắng, nghe nồng nàn chưa hẳn Ngón tay buông lơi, lạc mất một bóng hình…”

Tờ giấy vở kẹp trong quyển atlas lưu lại những vần thơ viết vội.

Khi viết ra những dòng đó, Nam mười tám tuổi, vừa bước chân vào giảng đường đại học. Năm ấy, cậu cũng chưa yêu ai, mấy câu thơ chỉ là sản phẩm của đôi phút bất chợt tưởng tượng, bất chợt vui buồn.

 daihocyhanoi_1317833324_4177_660x374

Năm ấy, Hà Nội mấy mùa mưa nắng thất thường, nhà cao tầng san sát. Năm ấy, gió thu lùa qua khung cửa sổ ký túc xá, mng theo hương hoa sữa chưa đủ nồng nàn. Năm ấy, hồ Hố Mẻ về đêm bàng bạc những ánh đèn. Năm ấy, khi blouse trắng một màu bỡ ngỡ… cậu đã tìm thấy tình yêu.

Nam, giống như hàng ngàn, hàng vạn người con trai khác, cậu cũng thích bóng đá, bóng rổ, truyện tranh, game online… cậu cũng vì World Cup, vì C1 mà sáng hôm sau ngủ gục trên giảng đường. Và cũng giống như lớp lớp sinh viên y, cậu cũng đem “Học tốt, mơ nhiều, yêu say đắm” làm mục tiêu phấn đấu của mấy năm đại học.

Sẽ chẳng có gì khác thường nếu như cậu yêu một người con gái, cùng ngành hoặc khác ngành, không quan trọng, xinh hoặc xấu, cũng không quan trọng, quan trọng là “một – người – con – gái”.

Nhưng người cậu yêu, giống cậu, là con trai.

Trong tình yêu, có bao nhiêu thứ được gọi là giới hạn? Lại có bao nhiêu vấn đề bị xem là khoảng cách? Một người con trai yêu một người con trai khác, là đi ngược lại mong muốn của gia đình, khiêu chiến với định kiến xã hội.

Hai dãy nhà ký túc xá E1, E2 đối diện nhau, ở giữa là sân bóng rổ. Có một người con trai thường xuyên tập ở đó. Có lúc anh tập cùng đội bóng rổ của trường, kỹ thuật đồng đều, phối hợp hoàn mỹ. Lại có lúc một người một bóng, anh lặng lẽ tập đến gần mười một giờ đêm mới ôm bóng về phòng ký túc. Nam đã biết, anh tên Vũ, ở phòng 302 E2, ngay bên dưới phòng cậu. Nam cũng đã biết, anh học năm thứ ba bác sĩ đa khoa, là thành viên đội bóng rổ, và… vẫn chưa có người yêu.

Không hiểu sao, Nam đặc biệt bị thu hút bởi nụ cười của anh, rất hiền, nhưng lại rất rạng rỡ. Cũng không hiểu sao, tối nào cậu cũng đứng trước cửa phòng nhìn xuống sân bóng rổ tìm kiếm bóng hình anh, mỗi khi tìm thấy, đôi mắt cậu như lấp lánh niềm vui, miệng lại lẩm nhẩm giai điệu một bản tình ca nào đó. Rồi khi cậu phát hiện ra cảm giác của mình với anh không bình thường, thì sự thật đó đã không thể thay đổi nữa rồi.

Năm thứ nhất việc học vẫn chưa gọi là vất vả, Nam đăng ký tham gia câu lạc bộ guitar. Cậu tập guitar từ năm lớp chín. Tuổi dậy thì nổi loạn, trong khi bạn bè bắt đầu biết chống đối, biết cãi lời cha mẹ, thì cậu bắt đầu biết giấu tâm sự vào tiếng guitar. Bao gồm cả tâm sự về mối tình đầu.

Lần đầu tiên biết thích một người, cậu đã rung động trước một bạn nam cùng lớp. Cậu cảm thấy mình khác người, mình lập dị, thậm chí thấy mình… biến thái, cậu không dám nói cho ai, kể cả bố mẹ, cậu khép mình trong thế giới của riêng mình. Nhưng không rõ từ đâu, bố mẹ cậu vẫn biết được.

Bố không đánh cậu, chỉ lẳng lặng đập nát cây đàn guitar – người bạn thân vẫn cùng cậu chia sẻ vui buồn.

Thảo luận cho bài: "Hay là mình cứ bất chấp hết mà yêu!"