Hãy mỉm cười

Tác giả:

Đã từ quá lâu rồi tôi vẫn thường hay dằn vặt chính bản thân mình. Về những lỗi lầm trong quá khứ, về những tháng ngày đã quá xa, về biết bao điều con chưa làm được hay làm chưa đúng. Sống mãi trong cô đơn, trong tiếc nuối tôi thật sự cảm thấy vô cùng mệt mỏi và cô đơn.

***

Nhiều lúc tôi tự hỏi sao người khác lại có nhiều hạnh phúc và vui vẻ đến vậy? Tại sao mà mình lúc nào cũng sống trong u sầu? Không biết vì sao bao tháng ngày đã qua dù đã cố gắng, cố gắng thật nhiều tôi cũng không thể tìm ra cho mình một lối thoát.

Cho đến tận bây giờ tôi mới hiểu được một điều rằng tôi không thể hạnh phúc, không thể vui vẻ như biết bao người khác là vì chính bản thân tôi. Đã từng có lúc tôi coi nỗi buồn là động lực, là sức mạnh để vượt qua khó khăn và rồi tôi cũng đã vượt qua được những khó khăn nhờ nguồn động lực ấy. Vượt lên trên những nỗi đau tôi đã tìm thấy được cho mình cái cảm giác không còn biết sợ hãi hay bận tâm về một việc gì đấy. Trái tim đã trở nên chai đá đến không còn cảm giác yêu thương. Nhưng hằng đêm trước khi đi ngủ thì biết bao tâm trạng về quá khứ, biết bao điều còn dang dở, biết bao nhiêu thứ phải suy nghĩ trong đầu tôi và khi đó thì cô đơn lại trở về bao kín lấy tâm hồn. Đi qua thời gian tôi không hề tìm thấy cho mình một phút giây thật sự hạnh phúc cho dù là chốc lát. Nụ cười dù có xuất hiện cũng không thể thật sự thoải mái và trọn vẹn. Vì tôi hiểu rằng để có được một phút giây hạnh phúc thì phải trải qua quá nhiều những khoảnh khắc buồn đau. Tôi không trốn tránh những nỗi sợ hãi vì tôi biết ai cũng có nỗi sợ hãi, nếu không có thì đó chỉ là trốn tránh. Có người thì sợ hãi, có người chạy trốn, cũng có người gắng vượt qua nó. Nhưng cái gì phải đến thì có muốn tránh cũng không thể nào được!Cảm nhận nó, coi nó là một phần cuộc sống, đối mặt và tìm cách vượt qua đó mới là cách giải quyết.

Ngày hôm qua tôi cứ mong chờ rằng tình yêu một ngày nào đó sẽ đến, sẽ mang cho tôi những phút giây hạnh phúc, hạnh phúc một ngày nào sẽ đến và những buồn đau sẽ đến. Tôi cứ chờ đợi, hi vọng và mơ ước về hạnh phúc như một cái gì đó rất xa xôi. Sự mong chờ thật sự khiến cho tâm hồn có lúc mệt mỏi vì quá lâu. Khi đã quá nhiều nỗi đau chất chứa trong trái tim thì dường như chúng ta không còn cảm giác đớn đau nữa. Không đau vì đã quá đau! Nhiều lúc tôi chỉ muốn buông xuôi tất cả, chạy trốn có lẽ là cách giải quyết trong những lúc đã quá tuyệt vọng. Tôi vẫn thường hay đi lang thang trên những con đường và tìm kiếm cho mình cái cảm giác cô đơn giữa dòng đời tấp nập.Kể cũng lạ, theo thời gian tôi đã yêu những nỗi buồn đau, coi nó như một người bạn và “gặm nhấm” nó như một điều dĩ nhiên. Không tìm cách để vượt qua mà là chấp nhận nó. Đó cũng có thể là một điều thú vị!

hay_mim_cuoi

Có lẽ trong những từ mà tôi nói đến nhiều nhất trong cuộc đời là “cô đơn” và “đau buồn”. Tôi biết mình là một người yếu đuối nhưng vì yếu đuối tôi mới nhận ra mình vẫn còn là một con người. Nhưng từ phút giây này tôi mới chợt nhận ra rằng mình phải “Thay Đổi”!. Cuộc đời thay đổi khi chính bản thân chúng ta muốn thay đổi, không ai có thể thay đổi cuộc đời mà chỉ có thể thay đổi chính bản thân mình sao cho phù hợp với nó mà thôi.

Thảo luận cho bài: "Hãy mỉm cười"