Hẹn anh ngày ấy em về

Tác giả:

“Hẹn gặp anh vào một ngày nào đó không xa.” – Liệu đó có phải là một lời hứa hẹn?

Liệu rằng câu nói ấy chính là lời nhắn nhủ em dành cho tôi, rằng tôi hãy đợi, rằng em sẽ về? Tôi không biết, thật sự không biết, nhưng tôi vẫn cứ chờ.

***

Tôi:

– Hotboy Hà Thành

– Hào hoa, phong nhã, lịch lãm, đa tài – đẹp trai, sát gái.

 – Cuốn hút, quyến rũ … Ừ nhưng hơi phũ!

– Là giấc mơ của biết bao cô gái :v

Tôi – tự cảm thấy mình có đủ tự tin để KIÊU. Và bởi vậy, chẳng có cô gái nào lọt vào mắt xanh của tôi. Các em gái theo đuổi tôi xếp hàng dài. Nhưng tôi không có hứng thú với họ, bởi họ quá nhàm chán, chỉ là những con búp bê giả tạo. Tất nhiên, tôi không ngại vui đùa. Ai cũng nói tôi lăng nhăng, thay người yêu như thay áo. Thực chất không ai hiểu, không có ai chạm được vào nơi sâu kín nhất của trái tim một lãng tử đa tình như tôi.

hen-anh-ngay-ay-em-ve

Có lẽ tôi sẽ mãi sống cuộc sống lông bông, vui chơi quên ngày tháng…nếu như không gặp em.

***

Tôi không thích chơi game. Đơn giản tôi có nhiều thú tiêu khiển thú vị hơn thế. Đó là lý do vì sao đến giờ nhân vật Au của tôi vẫn lv 1. Tôi không thường xuyên chơi Au, chỉ khi nào nhớ em tôi mới đăng nhập để hồi tưởng lại khoảng thời gian ngọt ngào và hạnh phúc khi mới quen em, cũng là để tự nhắc nhở bản thân phải cố gắng nhiều hơn, mục tiêu ở phía trước rồi.

Tôi gặp em. Một ngày tình cờ. Đôi lúc tôi tự hỏi, phải chăng duyên số đã sắp đặt cho tôi – một thằng con trai không thích chơi game – gặp em tại một nơi chẳng khi nào tôi ghé chân tới: Quán Net. Phải chăng đó là định mệnh?

Một ngày của 4 năm về trước…

Phi SH qua đón thằng bạn đi chơi. Đang bực mình vì thằng ranh mãi không xong ván DotA, cứ để tôi chờ mãi thì nhìn thấy em đang gõ phím cành cạch, hí ha hí húi tỏ vẻ rất tập trung. Tò mò quá tôi mới lại gần. À thì ra em đang chơi Au. À thì ra em đang quay finish điên cuồng, mặc dù tôi chẳng mấy quan tâm và hứng thú với game Au, nhưng tôi bị cuốn hút bởi em.

Phải nói thế nào nhỉ. Em rất khác, khác những cô tiểu thư điệu đà vẫn bám theo tôi. Em xinh. Thật sự rất xinh. Mặc dù em không make up. Mà các em búp bê từng bị tôi đá thì em nào mặt cũng dày phấn. Nét đẹp giản dị đôi khi làm rung động trái tim kẻ lạnh lùng. Tôi thích em ngay từ lúc đó có lẽ cũng bởi cá tính của em. Đang lúc rảnh rỗi, tôi ngồi xuống bên trêu chọc, tán tỉnh em vài câu cho đỡ buồn. Không ngờ em liếc sang tôi rồi làm ngơ, tiếp tục nhảy Au.

A ha! Tôi cứ tưởng một hotboy đẹp trai như mình, giọng nói ngọt ngào du dương như mình, chỉ cần nói một câu thì em nào cũng chết mê. Thế mà em lại chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái. Thật là tức tối, thật là không cam tâm. Nhưng rồi tôi cũng bĩnh tĩnh lại, suy cho cùng em cũng chỉ muốn gây sự chú ý với tôi thôi? Cứ tỏ ra không quan tâm mặc dù trong bụng thì đang vui sướng vì được tôi để mắt tới? Ừ há, em cũng cao tay đấy, nhưng làm sao vượt mặt tôi được. Nghĩ tới đây lòng tôi bỗng dịu dàng và xen vào trái tim chút cảm giác ngọt ngào đến bất ngờ. Xúc cảm này vừa lạ vừa quen, có lẽ lần đầu tiên xuất hiện trong tôi nhưng có khi cũng chỉ đơn giản là cái cảm giác muốn chinh phục một ai đó. Suy nghĩ chỉ thoáng lướt qua, tôi cười khẩy một cái rồi quay lưng bỏ đi. Rất thú vị, để rồi xem, em giả vờ vô tâm được bao lâu. Trò chơi chính thức bắt đầu và tôi có đủ tự tin cho rằng mình chẳng thể game over hay phải buộc lòng nhấn nút exit. Chuyện! Tôi là ai cơ chứ?

Thảo luận cho bài: "Hẹn anh ngày ấy em về"