Hẹn hò trục trặc

Tác giả:

Quang còn khác với hầu hết những thằng con trai bình thường ở một sự đãng trí quái gở và cho con gái leo cây. Thường xuyên mới chết chứ?

*** Quang là một đứa kì lạ , kì lạ ở rất nhiều điểm. Trong một thế giới toàn những thằng con trai “mồm miệng đỡ hộ chân tay” thì nó hẳn là đứa đặc biệt, vì nó khá là ít nói. Trong một lớp tàon những đứa học giỏi, nó vẫn nổi bật, bởi nó học… cực giỏi! Ngay cả khi Quang ghi quá nhiều điểm không ở một trận bóng rổ đến nỗi đồng đội cho nó ra sân để đỡ bị … chói, thì nó vẫn là một … huấn luyện viên kì tài.

Quang còn khác với hầu hết những thằng con trai bình thường ở một sự đãng trí quái gở và cho con gái leo cây. Thường xuyên mới chết chứ? Và quái lạ thay vẫn có ngày càng nhiều những cô bé dại dột tiếp tục diện những bộ quần áo đẹp với những cái xắc tay xinh xắn để đứng vài tiếng ngắm… kim đồng hồ trôi.

hen-ho-truc-trac

Chiều học thêm ở trường Quang chạy hết tốc lực như có cô chủ nhiệm sau lưng, vừa trực chỉ hướng nhà vệ sinh vừa rủa thầm sao cái phòng bức xúc ấy lại nằm cách lớp nó 4 tầng nhà. Quang chạy tắt qua đoạn thư viện yên tĩnh, nơi có một cái luận bất thành văn: “Đi chậm, cười bé, khóc nhỏ nhẹ, buôn thì thầm”; vì cái lẽ bất ngờ ấy, Quang đam sầm vào một vật thể bốn mắt đang ôm một chồng sách nặng làm cả nó, vật thể lạ và chum tri thức nhân loại đều tiếp đất cùng lúc. Quang quên béng luôn công việc… hái hoa, vội cúi xuống nhặt mấy quyển sách đang tung toé, cô bé nhiều mắt dường như cũng chẳng them để ý quan tâm xem ai đã va phải mình vừa cúi xuống nhặt cùng vừa lẩm nhẩm đọc một bài thơ Quang chưa từng nghe qua.

Người ta khổ vì thương không phải cách Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi Người ta khổ vì xin không phải chỗ

Quang chăm chú lắng nghe bài thơ. Chợt cô bé ngừng lại, nhặt một cuốn sách cũ có cái bìa đã ố vàng lên, thổi cho sạch bụi, rồi lại thì thầm cái giọng khe khẽ đọc tiếp:

Đường êm qua, ai đi mà nhớ ngõ Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương Vì thả lòng không kiềm chế dây cương Người ta khổ vì lui không được nữa

Tất cả đống sách đã được đặt trở lại gọn gàng trên 2 tay, cô bé 4 mắt cúi đầu cảm ơn, rồi lại chầm chậm bước tiếp: Quang ngẩn người ra rồi gọi với theo:

– Này, bạn gì ơi!

Cô bé quay lại, ngước cặp mắt to tròn qua gọng kính hơi trễ, nhìn Quang nghi hoặc:

– Mình?

Quang không khó khăn nở một nụ cười than thiện:

– Là bạn! Bạn có thể đọc tiếp bài thơ lúc nãy đựoc không?

Cô bé hơi nhíu mày, nhưng cũng ngân tiếp cái giọng be bé lúc nãy:

Những mắt cạn cũng chẳcngf sâu chưa Những tim không ma tưởng tượng tràn đầy Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây, Dấn than mãi để kiếm trời dưới đất…

Cô bé ngừng đọc nhún vai một cái:

– Còn một đoạn cuối, nhưng mình không thích.

Quang vỗ hai tay vào nhau thích thú:

– Rất hay! Mình là Quang. Lê Quang. Khoa Quản trị Kinh doanh. Còn bạn?

Cô bé hơi cúi người:

– Mình là Phạm Ẩn Nhi. Khoa tài chính kế toán.

***

Công hấp háy mắt nhìn thằng bạn

– Hiếm khi thấy mày nói nhiều như hôm nay.

Quang cảm thấy mặt mình đỏ bừng:

– Đó thật sự là một cô gái thu hút. Thật đấy!

– Với việc tráng thêm một lớp kính ngoài cửa sổ tâm hồn và ôm trên tay một chồng sách văn – thứ xa lạ với bóng rổ hoặc kiếm tiền. Thu hút? – Công đốp lại thẳng tưng.

Thảo luận cho bài: "Hẹn hò trục trặc"