Hoa anh đào, ngày trở lại

Tác giả:

– Thế còn anh, em đi bỏ anh ở lại à?

– Anh ở lại nhưng em sẽ trở về mà…Anh hỏi em câu này là lần thứ 42 rồi đó. Hi

***

Xuống máy bay cô kéo vali hướng về phía cổng ra. Đã 2 năm rồi kể từ ngày cô đặt chân tới sân bay để đến một nơi lạ lẫm thực hiện ước mơ của cô – Nhật Bản. Phải chăng nơi ấy có sức hút với cô như vậy. Nhưng giờ đây cô đang ngắm bầu trời của đất nước mà cô đã lớn lên suốt 21 năm, cách xa đất nước mà một ngày trước cô vẫn ngắm bầu trời đêm. Trời Hà Nội đang mưa. Ngày cô đi nắng đẹp như từ lâu rồi cô mới thấy bầu trời đẹp tới vậy? Đưa tay đón một chiếc taxi trở về nội thành, ngồi trong xe cô quá khứ ùa về theo suy nghĩ của cô….

Nhung-buc-anh-hoa-anh-dao-dep-nhat-the-gioi-5 (1)

2 năm trước.

Cô thích tiếng Nhật, yêu thích đất nước này và yêu một loài hoa của nơi ấy – hoa anh đào. Cô ao ước một lần được đặt chân tới đây điều đầu tiên cô muốn làm nhìn ngắm loài hoa ấy, đẹp và mỏng manh. Đang mơ màng trong bộ ảnh hoa anh đào mà mới tìm được và không để ý là anh đang đứng phía sau cô.

– Loài hoa này có gì mà em thích nó tới vậy ?? Anh lật lật cuốn sách đang cầm trên tay nói với cô.

– Úi trời! Làm em giật cả mình. Đơn giản là vì nó mỏng manh giống em này…Nó tít mắt mơ màng – Mà anh đến lúc nào thế?

– Anh mới thôi. Em mỏng manh từ bao giờ thế nhỉ ?

– Mới thôi ạ – Cô làm bộ trẻ con trả lời Anh – đẹp thật, nếu có cơ hội nhất định em sẽ tới đó.

– Thế còn anh, em đi bỏ anh ở lại à?

– Anh ở lại nhưng em sẽ trở về mà…Anh hỏi em câu này là lần thứ 42 rồi đó. Hi

– …..

Phương tìm cách chọc anh, nhưng anh vẫn luôn im lặng vào phút cuối với những suy nghĩ của mình. Anh vốn là người khô khan và không cho ai biết suy nghĩ của mình nhưng không hiểu sao cô lại yêu anh yêu sự quan tâm vụng về nhưng trân thành, yêu cách anh trách móc cô thay cho những lời ngọt ngào mà những người yêu nhau thường nói cho nhau nghe. Anh đã đi làm và cô thì đang là sinh viên điều đó cô tự gật đầu cho là hợp lý, mà hơn cả anh là chàng trai của ngành xây dựng đó là cách cô lý giải khi cô bạn thân cô phàn nàn anh không lãng mạn. Có lúc cô nhõng nhẽo trách móc anh sao không nói được với cô nửa lời ngọt ngào, nhưng tình yêu của cô dành cho anh lớn hơn những điều ấy, cô hiểu và luôn yêu anh như vậy.

Một ngày…

– AAAAAAA. Người yêu ơi em đã nhận được học bổng du học Nhật rồi. Trời ơi, em không thể tin nổi bài phỏng vấn ngớ ngẩn của em lại được nhận. Tối nay làm về qua chúc mừng em nhé.

Cô nói trong điện thoại vui mừng tới nỗi hét thật to vào điện thoại để nói với anh biết, muốn nói thật nhiều. Vừa nhảy tung tăng trên đường cô vừa kể lể cho anh mà chẳng quan tâm người đi đường đang nhìn cô với ánh mắt kì lạ.

– ừ, tan làm anh qua. Rồi anh tắt máy

Anh đón cô vào buổi chiều sau tan làm, vi vu trên chiếc xe của anh cô huyên thuyên về những thứ cô sẽ làm ngay sau khi tới đó, dự định của cô….Họ dừng lại vào một quán cafe bờ bồ ngày cuối xuân.

– Em muốn đến đó thật à?

– Anh hiểu hơn ai hết điều đó mà, đến Nhật là ước muốn của em từ bé. Em sẽ đi hai năm anh ạ.

Thảo luận cho bài: "Hoa anh đào, ngày trở lại"