Hoa hồng xác pháo

Tác giả:

Tôi phản đối việc người ta cứ quy hết trách nhiệm cho trái tim khi họ phải nhớ thương, yêu ghét. Với tôi, trách nhiệm ấy nên thuộc về…dạ dày. Hay là vì tôi không giống như nhiều người khác: Khi tôi nhớ ai đó, thay vì trái tim, là dạ dày tôi cồn cào như…đang đói. Chẳng thế mà hồi nhỏ, chị My về quê ngoại chơi vài ngày, tôi nhớ chị, cứ suốt ngày kêu đói, nhưng lại chẳng muốn ăn gì.

00tn2

Chị My về nghe kể, liền ấn ngón tay trỏ thon dài, xinh xắn lên trán tôi bảo: ” Con bé này chắc mai sau sẽ có một tình yêu vĩ đại.” Mẹ tôi thì kể: Lúc sinh tôi ra đời, tôi chẳng khóc cũng chẳng cười, cứ bình thản nhìn chăm chăm vào mọi người có mặt lúc đó, cứ như thể tôi đang cố ghi nhớ những gương mặt đầu tiên nhìn thấy trong đời. Đến nỗi bà đỡ phải tét cho tôi vài cú đau điếng vào mông tôi mới chịu khóc. Mà đã khóc là khóc cả tháng trời liền, trừ lúc ăn, lúc ngủ.

Năm tôi mười ba tuổi, một hôm chị My mang ở đâu về một cành hồng khẳng khiu rồi cẩn thận trồng xuống ở góc sân. Chị bảo:

” Hoa hồng xác pháo đấy.”

” Nghĩa là sao ạ?”

” Là màu của nó như màu xác pháo người ta đốt đêm giao thừa ấy. Bé không nhớ à, sáng mùng một Tết năm nào bé chẳng phải quét vào góc sân?”

” Thế có hoa hồng xanh không chị?”

“Không bé ạ. Người ta mới đang nghiên cứu. Biết đâu một ngày nào đó sẽ có hoa hồng xanh. Lúc đó chị sẽ trồng cho bé cả một vườn.”

Năm sau chị My xa đi học xa nhà, cây hồng xác pháo đã nở những bông đầu tiên rất đẹp. Thi thoảng về nhà chơi, chị lại hỏi: “Bé có chăm tưới hoa cho chị không đấy?”

Năm sau nữa thì chị Lan của tôi cũng lên đại học, ở nhà chỉ còn tôi và ba mẹ. Một lần chị Lan về chơi cùng những người bạn. Trong số họ có hai anh con trai rất vui tính. Một anh có nụ cười má lúm đồng xu. Anh trêu tôi:

” Trang lớn lên hẳn là xinh phải biết. Em lớn nhanh lên nhé. Anh sẽ đợi em.”

Chị My doạ:

“Thôi đi ông tướng. Tránh xa em tôi ra và đừng có nhồi nhét vào đầu nó những thứ tình cảm dở hơi của người lớn.”

Minh – Là tên anh – cười cười, hai lúm đồng xu khoáy sâu đầy trêu tức:

“Chị ơi! Các bé bây giờ hiểu biết nhanh lắm. Mà biết đâu em lại là em rể của chị thì sao?”

Họ lại lên thành phố với những chuỗi cười giòn tan và trong trẻo.

Chị My vẫn giữ thói quen viết nhật kí với những nhân vật chính là các chàng trai nguyện yêu chị suốt cuộc đời, nhưng chị đã không còn quan tâm đến những bông hồng xác pháo, chị chê màu của chúng đã lỗi thời rồi, và giao phó chúng cho tôi, lại còn khuyên tôi nên nhổ đi, trồng một loài hoa khác.

Khóm hồng đã thuộc về tôi, nhưng tôi không nhổ nó đi. Có lẽ vì đã lâu chăm sóc chúng thay cho người khác, nên đã chót yêu lây, đã chót nặng lòng mất rồi.

* * *

Thế rồi anh Minh lại trở thành người yêu của chị Lan tôi. Có lẽ anh chẳng đủ kiên nhẫn để chờ tôi lớn lên. Có lẽ anh đã quên câu nói đùa hôm nào. Đó chỉ là một câu nói đùa thôi, mà không hiểu sao tôi lại vẫn nhớ.

…Rồi tôi cũng đợi được đến ngày tôi lớn lên để yêu và được yêu. Tôi không biết đó đã phải là tình yêu chưa. Chỉ biết rằng mỗi khi dạ dày cồn cào mà không muốn ăn gì, thì đó là lúc tôi nhớ Huy, rất nhớ. Ngày Valentine đầu tiên trong đời tôi được tặng hoa, cả nhà cùng ồ lên, ngạc nhiên, thích thú. Huy tặng tôi hoa hồng xác pháo. Không phải một bông, mà là một bó.

Thảo luận cho bài: "Hoa hồng xác pháo"