Hoa nở muộn màng

Tác giả:

Có anh rồi, mọi thứ sẽ qua, tốt đẹp sẽ đến! Cứ tin anh, được không?

*** Trong căn nhà cấp bốn hai gian nhỏ bé, Nương ngồi khâu lại chiếc áo hồi chiều vì sơ ý làm bục chỉ. Mẹ nương nhìn nàng thờ dài:

– Nương à, đừng lo cho mẹ. Con xem ai hợp tình, hợp ý, con cứ lấy người ta, lúc già có nơi nương tựa, lúc ốm đau, có vợ có chồng. Đừng vì mẹ mà lỡ dở. Mẹ chết không xuôi lòng đâu.

Nương ngồi quay mặt ra phía của sổ, nước mắt nàng rơm rớm nhưng không để mẹ nhìn thấy. Nương cười nhẹ:

– Mẹ đừng lo, con năm nay mới hai hai, vẫn còn trẻ mà.

– Ở quê, người ta tuổi ấy, con đầy đàn đầy đống rồi. Còn trẻ trung nữa đâu.

– Con vẫn còn đợi thằng Bình sao? Nó đi ba năm rồi. Khi nào mới về? Thằng Thế, mẹ thấy nó…

Nương không để mẹ nói hết câu, nàng ngắt lời mẹ nhẹ nhàng nhưng quyết liệt và bướng bỉnh.

– Mẹ ngủ đi. Đừng lo cho con. Con lớn rồi!

Nằm bên mẹ nhưng Nương không ngủ được. Đêm cuối cùng khi Bình đi, hai ngồi bên nhau dưới ánh trăng chếch nghiêng nghiêng ngoài cầu ao. Tiếng chuộc chuộc kêu vang vọng vào bờ. Bình ôm nàng, mùi bồ kết phảng phất khiến lòng anh mê mãi. Anh khẽ hôn lên má Nương, giọng thì thầm: Nương tin anh, năm năm thôi, khi về, mình sẽ cưới nhau, anh có tiền, có thể lo cho cả mẹ và em. Hãy tin anh! Nương e thẹn ngật đầu, áp mặt vào ngực anh ấm áp. Chỉ cần một lời ấy thôi, Nương sẵn sàng chờ bằng cả tuổi thanh xuân của mình.

Nàng từ chối những người con trai khác, từ chối những khao khát nồng ấm của con tim, từ chối cả nỗi lo lắng thăm thẳm trong đôi mắt mờ đục của mẹ, từ chối cả những tiếng thở dài khe khẽ trong đêm, những cái trở mình đầy ẩn ý của mẹ nàng… Nàng từ chối tất cả để tin vào tình yêu của Bình, và mặc cho chút ích kỷ của con tim được chiến thắng. Mặc cho ân tình của người nào đó chỉ biết câm lặng không thể thốt thành lời. Mặc cho ánh mắt nồng nàn của ai nhìn nàng đau đáu rồi cụp xuồng thẫn thờ lặng lẽ quay đi… Yêu một người là ngay khi ấy, có thể ta tàn nhẫn với một người khác. Nương hiểu và lòng nàng cũng không khỏi xót xa. Nhưng trái tim nàng chỉ có một mà thôi.

1367223930-mat-em-1

***

Ngày Bình trở về, nàng đang dạy tiết cuối của buổi sáng. Viên phấn trên tay rơi xuống bục giảng từ khi nào. Những ánh mắt trẻ thơ nhìn cô ngơ ngác khó hiểu. Niềm vui nghẹn lòng khiến tay chân nàng luống cuống. Cuối cùng thì anh cũng về. Nắng giữa tháng năm như cháy da cháy thịt. Bóng Nương và chiếc xe chênh chao trên đường làng đầy mùi rơm mới. Nàng không biết là mình đang khóc hay cười. Chỉ thấy, khóe mắt cay nồng. Chiếc xe đạp bị những lớp rơm dày cản lại, mồ hôi không ngừng chảy bên thái dương, nhưng Nương chưa khi nào thấy lòng nàng rộn rã như thế.

Dựng chiếc xe vào mé cổng, Nương ngập ngừng bước vào sân nhà Bình. Tiếng cười nói rộn rã từ trong nhà vọng ra. Nương nghe rõ tiếng mẹ anh:

– Hai đứa quen nhau ở bên đó hồi nào mà cấm thấy Bình nó kể gì với bố mẹ. Nhưng hôm nay về đây rồi, ở đây với bố mẹ mấy ngày rồi hai đứa hằng về ngoại. Mọi chuyện bên này cứ để bố mẹ lo.

Nương rụt rè bước lên bậc thềm, Bình cười nói rạng rỡ với bố mẹ, bên cạnh là một người con gái ăn mặc chải chuốt, tóc vàng, môi đỏ, một tay vẫn đang ôm cánh tay Bình.

Thảo luận cho bài: "Hoa nở muộn màng"