Hoá ra em chẳng là gì cả

Tác giả:

Thế mà giờ đây, anh mở cửa cho cô ấy, anh cười với cô ấy, sao anh không mắng cô ấy như đã làm với em.

***

Hội trại của lớp đại học cũ diễn ra 1 tuần, tại 1 khu sinh thái ở 1 vùng ven không xa thành phố lắm. Em – 1 con bé không bao giờ lớn, ham chơi và vô cùng thích du lịch, thì đây là dịp may hiếm có để vui chơi cùng bạn cũ, hoà mình vào 1 nơi khác căn phòng nhỏ của em và nhất là được đi cùng anh nữa, trong em không giấu nỗi niềm vui và sự hào hứng, có lẽ là phấn khích quá độ mới phải.

hoa-ra-em-chang-la-gi-voi-anh

Anh và em là bạn học chung thời đại học nhưng mình chỉ quen nhau vào năm 3, lúc đó chúng ta như nhau, tình cảm cũng trong veo và nhẹ nhàng. Ngày đó anh không có tiền, em thì được ba mẹ chăm lo nên có nhỉnh hơn anh, em cùng anh chia sẻ phần ăn, có đôi khi em nhịn để anh được no đủ, và còn thường xuyên giành trả hết trong mỗi dịp đi chơi mà không để ai biết cho anh đỡ ngại. Em không cho đó là ngu ngốc, em chỉ nghĩ khi yêu mình nên hết lòng. Sau đó anh ra trường, may mắn kiếm được công việc tốt, còn em nhút nhát nên xin mãi vẫn chưa được việc, thế là giữa chúng ta bắt đầu có những mâu thuẫn to to, anh không còn thời gian để rong chơi bên em nữa, cuộc sống của anh có nhiều thứ khác hơn em, dường như em thấy em không còn được tham gia vào thế giới của anh nữa, đi bên a mà e thấy xa lạ, khoảng cách của chúng ta không còn là về địa lý hay không gian thời gian mà là khoảng cách giữa 2 con người sống ở 2 thế giới, anh có vẻ như chê em mà không nói ra mặt, coi thường con bé chỉ sống bằng tình yêu, sự vui chơi mà không cần quan tâm đến tiền bạc hay bon chen ra cái thế giới đầy thủ đoạn bên ngoài, nó chỉ ấp ủ sống trong ảo mộng, con ngốc- chắc anh nghĩ vậy. Và kể cả gia đình anh cũng chẳng coi em ra gì dù nhà em không phải nghèo khó mà còn có truyền thống giáo dục, em cũng có bằng đại học như anh, xếp loại cao hơn anh…Nghĩ mà buồn.

Mà thôi, đây là dịp để tụi mình hàn gắn, có lẽ sau lần này em sẽ cố gắn để kiếm việc, sống và nghĩ thực dụng như anh, để hợp v anh, sẽ thay đổi, em tự hứa mà không dám nói với anh, vì sợ ko làm được. Rồi ngày ấy cũng đến, cả lớp lên xe đi cắm trại. Đó là 1 khu du lịch rộng lớn, với bãi cỏ xanh mướt chảy dài dọc con sông, ven sông có cả cánh đồng cỏ may trắng muốt- thích hợp cho việc “selfie” mà ngày nay giới trẻ rất hay làm, dọc theo con đường dẫn vào bên trong là hàng cây gì đó hoa vàng rực rũ xuống hai bên, khu du lịch có những kiến trúc giả các danh lam thắng cảnh nổi tiếng, khu vui chơi và các dịch vụ hoạt động ngoài trời như câu cá, cắm trại trong khu rừng nhân tạo, đạp xe hay cưỡi ngựa. Sâu vào trong, toà nhà nghỉ dưỡng cao đẹp, với đầy đủ tiện nghi, mọi người tranh thủ nhận phòng rồi ra ngoài chơi, em cũng vậy, mau mau đem đủ đồ rồi ra rủ anh đi. Bây giờ là hoạt động tự do, em nghĩ mình sẽ có khá nhiều thời gian lãng mạn bên nhau, em hí hứng kéo anh ra khỏi phòng. Ngược với suy nghĩ của em, hình như anh không muốn anh không vui, em có cảm giác mình đang phá cái gì đó, anh đi v em, mà nhìn vu vơ, không cười ko nói, dù em có tíu ta tíu tít nói đủ thứ, chỉ cảnh này đẹp cảnh kia hay, dường như đó ko phải thứ anh wan tâm. Em nhận ra điều đó, em rất bực nhưng vẫn cố cười và hỏi:

– Anh sao vậy, không vui ah, anh không thích đi với em sao, lâu lâu mình mới có dịp thế này mà?

Thảo luận cho bài: "Hoá ra em chẳng là gì cả"