Hồi 04: Nguyệt Nga về Hà Khê

Tác giả:

Vân Tiên từ giã phản hồi,
Nguyệt Nga than thở: “Tình ôi là tình!
“Nghĩ mình mà ngán cho mình,
“Nỗi ơn chưa trả, nỗi tình lại vương.

241. “Hữu tình hai chữ uyên ương,
“Chuỗi sầu ai khéo vấn vương vào lòng.
“Nguyện cùng nguyệt lão hỡi ông!
“Trăm năm cho vẹn chữ tòng mới an.
“Hữu tình chi mấy Ngưu Lang,
“Tấm lòng Chức Nữ, vì chàng mà nghiêng.
“Thôi thôi em hỡi Kim Liên!
“Đẩy xe cho chị qua miền Hà Khê.”
Trải quả dấu thỏ đàng dê,
Chim kêu vượn hú tứ bề nước non.

251. “Vái trời cho đặng vuông tròn,
“Trăm năm cho trọn lòng son với chàng.”
Phút đâu đã tới phủ đàng,
Kiều công xem thấy lòng càng sanh nghi.
Hỏi rằng: “Nào trẻ tuỳ nhi,
“Cớ sao nên nỗi con đi một mình?”
Nguyệt Nga thưa việc tiền trình,
Kiều công tường nỗi sự tình chẳng vui.
Nguyệt Nga dạ hãy ngùi ngùi,
Nghĩ mình thôi lại sụt sùi đòi cơn:

261. “Lao đao phận trẻ chi sờn,
“No nao trả đặng công ơn cho chàng.”
Kiều công nghe nói liền can,
Dạy rằng: “Con hãy nghỉ an mình vàng.
“Khi nào cha rảnh việc quan,
“Cho quân qua đó mời chàng đến đây.
“Sao sao chẳng kịp thời chầy,
“Cha nguyền trả đặng ơn nầy thời thôi.
“Hậu đường con hãy tạm lui,
“Làm khuây dạ trẻ cho vui lòng già.”

271. Tây lầu trống điểm sang ba,
Nguyệt Nga còn hãy xót xa phận mình.
Dời chân ra chốn hoa đình,
Xem trăng rồi lại chạnh tình cố nhân.
Than rằng: “Lưu thuỷ cao sơn,
“Ngày nào nghe đặng tiếng đàn tri âm.
“Chữ tình càng tưởng càng thâm,
“Muốn pha khó lợt, muốn dầm khôn phai.
“Vơi vơi đất rộng trời dài,
“Hỡi ai nỡ để cho ai đeo phiền.”

281 Trở vào bèn lấy bút nghiên,
Đặt bàn hương án chúc nguyền thần linh.
Làu làu một tấm lòng thành,
Hoạ ra một bức tượng hình Vân Tiên.
Than rằng: “Ngàn dặm sơn xuyên,
“Chữ ơn để dạ, chữ duyên nhuốm sầu.”

Thảo luận cho bài: "Hồi 04: Nguyệt Nga về Hà Khê"