Hồi 13: Du thần cứu ra khỏi hang, gặp lão tiều cõng Vân Tiên về nhà

Tác giả:

Du thần xem thấy ai hoài,
Xét trong mình gã có bài phù tiên.
Mới hay là Lục Vân Tiên,
Cùng nhau dìu dắt đều liền đem ra,
1081. Khỏi hang một dặm vừa xa,
Đến nơi đại lộ trời đà hừng đông.
Du thần trở lại sơn trung,
Vân Tiên còn hãy giấc nồng mê man.
Lão tiều cơm gói săn sàng,
Sớm mai xách búa đi ngang vào rừng.
Tới đường đại lộ là chừng,
Xảy nghe có tiếng trong rừng thở than.
Hay là yêu quái tà gian,
Rung cây nhát lão làm đường hại nhân.
1091. Lão tiều liền bước lại gần,
Thiệt là một gã văn nhân mắc nàn,
Chi bằng lên tiếng hỏi han:
“Nhân sao mắc việc tai nàn thế nây?”
Vân Tiên nghe tiếng mừng thay,
Vội vàng gượng dậy trình bày trước sau:
Lão tiều nghe nói giờ lâu,
Gẫm trong thế sự gật đầu thở than:
“Ít người trong tuyết đưa than,
“Khó ngồi giữa chợ ai màng đoái thương.”
1101. Vân Tiên nghe nói mới tường,
Cũng trang ẩn dật biết đường thảo ngay.
“Ngửa trông lượng cả cao dày,
“Cứu trong một buổi, ơn tày tái sinh.
“Mai sau về tới Đông thành,
“Đền ơn cứu khổ mới đành dạ tôi.”
Lão tiều mới nói: “Thôi thôi,
“Làm ơn mà lại trông người sao hay?
“Già hay thương kẻ thảo ngay,
“Nầy thôi để lăo dắt ngay về nhà.”
1111. Tiên rằng: “Trong dạ xót xa,
“Nay đà sáu bữa không hoà mùi chi.
“Lại thêm rũ liệt tứ chi,
“Muốn đi theo đó mà đi khôn rồi.”
Lăo tiều nầy ngỡ nực cười,
Mở cơm trong gói, miệng mời Vân Tiên:
“Gắng mà ăn uống cho yên,
“Lão ra sức lão cõng Tiên về nhà.”

Thảo luận cho bài: "Hồi 13: Du thần cứu ra khỏi hang, gặp lão tiều cõng Vân Tiên về nhà"