Hơn cả một câu chuyện tình yêu

Tác giả:

Cô gái tôi yêu thương, cô ấy đang khóc, trong vòng tay tôi.

Chưa có cảnh tượng nào.

Đẹp đến như thế…

***

1. Mẫn. Và chuyến đi 2 ngày 1 đêm

Ba mẹ quyết định chia tay khi tôi đang chuẩn bị cho Lễ tốt nghiệp.

Và tất nhiên, tôi rất buồn.

Tôi không thể nói ra ngoài thành lời, không thể nói với ai. Tôi cố gắng giữ nỗi đau trong lòng và bắt buộc nó phải yên lặng. Nhưng thỉnh thoảng nó vẫn trồi lên trong tim, khiến tôi không thể thở một cách đều đặn như bình thường.

Ba mẹ có lí do riêng, và có quyền làm vậy. Tôi vốn đã là sai lầm trong cuộc đời họ rồi. Và tôi không muốn làm gì. Bởi tôi sợ, sai lầm lại kéo thêm sai lầm nhiều hơn nữa.

hon-ca-mot-cau-chuyen-tinh-yeu

– Tạm quên lễ tốt nghiệp đi, đi cùng Vân nhé! Chỉ 2 ngày thôi!

– Nhưng Vân định đưa Mẫn đi đâu?

– Đà Nẵng!

– …?

– Vân sẽ cùng Mẫn ngồi xem cầu sông Hàn chuyển động!

Tôi bị chứng say tàu xe nặng. Vì thế mà chuyến đi này dường như hơi quá sức đối với tôi. Tôi nôn suốt. Và vô cùng mệt.

Tàu về đêm bớt ồn ào hơn. Tôi gục vào vai Vân, nhìn ra cửa sổ, nhìn những ánh đèn nhấp nhoáng trượt qua mắt trong vài tích tắc. Phiên Vân của tôi đã ngủ. Tay cậu ấy vẫn nắm lấy tay tôi rất chặt, như sợ rằng chỉ hơi buông ra thôi, tôi sẽ biến mất. Mồ hôi từ lòng bàn tay tôi đã khiến cả hai đều nóng bừng. Tôi không còn sức để cựa quậy, nên cứ để mặc tay mình bị nắm chặt như thế, và để mặc đầu mình gục vào vai Vân. Ôi Phiên Vân, cậu ấy cao 1m73, và chỉ nặng hơn 55kg chút xíu. Dựa vào vai Vân như dựa vào một mảnh gỗ, không êm ái, không dễ chịu… Nhưng có một cảm xúc duy nhất có thể gọi tên được. Đó là, bình yên!

Vân dắt tôi đi trên cầu sông Hàn. Vào mùa lạnh, không mấy ai có hứng thú đi chơi đêm và đứng bên bờ đợi ngắm cảnh cầu chuyển động trên trục để đổi hướng. Vân ít nói. Hầu như chỉ khi có việc cần lắm, cậu ấy mới nói với tôi một vài lời, nhắc nhở một vài thứ. Còn lại, Vân im lặng, để mặc cho tôi trôi dạt trong những dòng cảm xúc không đầu không cuối.

Chúng tôi tới giữa cầu và tìm chỗ khuất để ngồi, đảm bảo cho bộ phận an ninh khó nhìn thấy bóng người khi bắt đầu thay đổi hướng cầu cho tàu thuyền qua lại từ 1h đến 3h sáng.

Vân vẫn nắm chặt tay tôi, như nắm quả bong bóng bơm oxi vậy. Tôi khẽ cười:

– Bỏ tay ra nào. Mẫn có bay được đâu!

Vân nắm chặt tay tôi hơn, nhìn dòng sông Hàn đang từ từ chảy, cười tủm tỉm. Nụ cười này, tôi luôn muốn vồ lấy, ăn ngấu nghiến, để ngoài tôi, cậu ấy không thể cười với một ai khác được nữa. Tôi cố gắng giằng bàn tay mình ra, đưa bàn tay phải lên, giả vờ cáu gắt:

– Vân bỏ ra ngay, không Mẫn tát!

– Không bỏ.

– Bỏ ra cho nó thở, nắm gì ghê vậy?

– Phải giữ, để còn bấm dây đàn vĩ cầm chơi cho Vân nghe chứ.

Tôi nghiêng mặt nhìn Vân, cười. Vân cũng cười. Tim tôi luôn đập mạnh khi nhìn thấy Vân cười như thế. Tôi vội lấy tay che nửa khuôn mặt Vân

– Cấm Vân cười, không Mẫn tát gãy hết răng.

– Mẫn giang hồ thế, chả giống lúc khóc nhè gì

– Lúc khóc nhè làm sao?

– Nước mắt nước mũi tèm lem, bẩn khiếp, xấu xí không thể tả

– AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA

Vân vội bịt miệng tôi lại, hoảng hốt:

– Mẫn không trật tự người ta ra tống cổ 2 đứa mình cho xem.

Thảo luận cho bài: "Hơn cả một câu chuyện tình yêu"