Hôn em là phải xin phép!

Tác giả:

– Đâu ra cái luật hôn vợ là phải xin phép hả?

– Thế đâu ra cái kiểu vợ đang mệt còn lôi vợ ra mi là thế nào?

– Ờ, tớ thích đấy, vợ làm gì được tớ nào? Ngay sau đó, cô sẽ không thôi cào cấu, cắn xe anh đủ trò cho chừa cái tội “hôn vợ mà không xin phép”.

***

Sài Gòn một chiều cuối thu…

Nắng lại nhuộm vàng trên mỗi góc ồn ào của thành phố vốn dĩ chưa bao giờ thôi náo nhiệt. Cây bắt đầu thay áo mới. Mặc kệ không khí hối hả tất bậc, mấy chiếc lá khô vẫn thanh thản trôi mình lả lướt. Gió lùa trên vòm hoa giấy nghe lao xao, đâu đây vang lên tiếng ngân khe khẽ. Thời gian… trôi nhanh thật! Thấm thoắt đã 4 năm kể từ ngày cô rời xa nơi này. Lặng lẽ đến, lặng lẽ đi xa một mái ấm cứ ngỡ sẽ rộn ràng tiếng cười hạnh phúc, xa một người đã ngỡ sẽ chẳng bao giờ cách chia.

SONY DSC

Cầm tờ kết quả xét nghiệm trên tay, anh và cô không thôi nhìn nhau nghẹn lòng. Chân cô chẳng thể trụ nổi, chỉ có thể yếu ớt dựa vào anh.

– Làm sao có thể?

– Làm sao ông trời có thể tàn nhẫn với em như vậy?

-Tại sao lại cướp đi quyền được làm mẹ của em kia chứ?

Kiếp trước cô đã gây nên tội tình gì để giờ đây lại đau đến xé lòng như vậy? Nước mắt cô chảy dài, tiếng nấc nghẹn đắng nơi cuống họng chẳng thể nào bật ra. Nỗi uất ức đến cùng cực khiến trái tim cô như chết đi sống lại, cô đấm lên ngực mình, để cái đau thể xác có thể khỏa lấp đi phần nào đớn đau đang dày vò tâm can cô. Anh lặng người, chỉ biết ôm ghì cô vào lòng. Vợ anh, chẳng thể nào làm mẹ được nữa! Cái tương lai gia đình bốn người quây quần bên nhau mỗi chiều, cu Tí sẽ kể cho ba nghe chuyện Tí giúp bạn ở lớp, bé Bo sẽ lăn xăn vào bếp giúp mẹ nấu cơm cho cả nhà. Cái tương lai đầm ấm hạnh phúc ấy đóng sầm trước mặt anh. Người con gái nhỏ bé anh đang ôm trong tay sao bỗng xa xôi đến lạ. Cô lau nước mắt, cầm tờ xét nghiệm, bước đi thất thần, bóng dáng xiêu vẹo đổ dài trên thềm bệnh viện.

Kể từ ngày đó, cô như người mất hồn, cơm chẳng chịu ăn, nhà cửa cũng chẳng dọn dẹp, việc ở công ty cô cũng ném qua một bên. Anh tất tả chạy ngược chạy xuôi giữa nhà và bệnh viện, vừa phải chăm cô, vừa phải chăm sóc bệnh nhân, trong lúc này nếu anh không đủ tỉnh táo, anh không biết cô còn có thể dựa vào ai được nữa.

– Con bỏ nó đi, đàn bà không biết sinh con thì làm vợ cái nỗi gì.

– Cô ấy là vợ con, là con dâu của mẹ, mẹ nỡ lòng nào nói như vậy?

– Nhưng con là đứa con trai duy nhất của cái nhà này. Nó không sinh con được thì mặt mũi nào mẹ nói chuyện với ba con đây hả?

– Chúng con có thể xin con nuôi mà mẹ.

– Con nuôi? Nực cười! Con của chúng mày nhưng không phải cháu của mẹ. Một là mày bỏ nó, cưới vợ khác về sinh cháu cho mẹ. Hai là mẹ không có đứa con như mày.

– Cái này là cái gì? Cô giải thích cho tôi đi! Anh tức giận ném xấp hình trước mặt cô.

– Anh còn không nhìn rõ à. Anh bị tôi cắm sừng rồi đấy.

Anh tát cô, cái tát trời giáng hằn in lên gương mặt gầy gò của cô. Thật sự anh không thể tin vào mắt mình, không thể tin là cô có thể phản bội anh như thế. Và càng không thể tin chính tay anh đã đánh cô. Cô là người on gái đầu tiên và duy nhất anh muốn chăm sóc và bảo vệ trong cả cuộc đời này. Anh yêu cô nồng cháy và mãnh liệt như cái tuổi 20 đầy nhiệt huyết của mình vậy. Nhưng anh đã tin lầm cô.

Thảo luận cho bài: "Hôn em là phải xin phép!"