Hư Vô 10

Tác giả:

tim thủy tinh trong lồng ngực bằng đá

vụn vỡ rồi, hồn tàn – tạ – đổ – nghiêng
tế bào mộng mơ từ đó ngủ yên
trong phút chốc không còn gì nguyên vẹn

nỗi nhớ bơ vơ, tuần – hoàn – bất – biến
hy vọng cuộc đời cũng ủ liệm , ngủ ngoan
lây lất đâu đây, thương nhớ muộn màng
đứng ngớ ngẩn, mơ hoang : ngàn dấu hỏi … (???)

trói hoang sơ vào linh hồn mệt mỏi
cột chặt đời vào nhức nhối toàn thân
chữ “vì sao ” đã hỏi muôn vạn lần
câu trả lời chưa bao giờ thích đáng

ngày tương lai – có thể nào sáng lạng ?!?

Tử Nhi

Thảo luận cho bài: "Hư Vô 10"